Cựu chiến binh

Người lính và tiếng kèn báo thức giữa rừng sâu

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở chiến trường, không có đồng hồ báo thức. Không có chuông. Không có tiếng loa. Nhưng đơn vị nào cũng có một “tiếng báo thức” riêng. Với chúng tôi, đó là tiếng kèn lá rừng. Một cậu lính quê Thanh Hóa trong đơn vị thường dùng một chiếc lá rừng cuộn lại để thổi kèn. Âm thanh phát ra không lớn, nhưng vang rất xa trong không gian tĩnh lặng của rừng. Mỗi sáng, khi trời còn chưa sáng hẳn, cậu lại leo lên một mô đất nhỏ rồi thổi. “U… u… u…” Tiếng kèn vang lên giữa sương sớm. Tất cả lập tức thức dậy. Ai nấy nhanh chóng gấp võng, thu dọn ba lô, chuẩn bị hành quân. Có hôm trời lạnh, tay cậu lính run đến mức thổi không ra tiếng. Nhưng cậu vẫn cố. Một lần tôi hỏi: “Sao không nghỉ một hôm?” Cậu cười: “Không thổi thì mọi người ngủ quên mất.” Nghe đơn giản vậy thôi nhưng ai cũng hiểu trách nhiệm của cậu. Trong chiến tranh, một người giữ nhịp sinh hoạt cho cả đơn vị cũng quan trọng không kém người cầm súng. Có lần đơn vị bị phục kích bất ngờ vào buổi sáng. Tiếng kèn vừa dứt thì tiếng súng vang lên. Cả đội hình lập tức phân tán, tìm vị trí trú ẩn. Cậu lính thổi kèn nằm sát đất, vẫn giữ chặt chiếc lá trong tay. Sau trận đó, cậu nói: “May mà mình thổi sớm hơn một chút.” Không ai trả lời. Vì ai cũng biết, chỉ cần chậm vài phút, hậu quả có thể rất khác. Đêm hôm ấy, khi nghỉ lại, cậu vẫn ngồi một mình tỉa lại chiếc lá kèn mới. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt còn non trẻ. Tôi nhìn mà thấy vừa thương vừa nể. Một con người nhỏ bé nhưng lại giữ nhịp sống cho cả đơn vị giữa rừng sâu. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, tôi không còn gặp lại cậu nữa. Nhưng mỗi lần đi qua rừng hay nghe tiếng gió thổi qua lá cây, tôi lại nhớ đến âm thanh “u… u…” vang lên giữa buổi sáng Trường Sơn năm ấy. Một âm thanh rất nhỏ thôi, nhưng đã đánh thức cả một đơn vị, và cũng đánh thức trong tôi ký ức về một thời tuổi trẻ không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn