NGƯỜI LÍNH XA QUÊ
Theo ông Bảy kể lại, Hội Cựu Chiến Bình,Người lính trẻ tên là Minh. Ngày Minh khoác lên mình bộ quân phục xanh, em vẫn còn là một chàng trai mười chín tuổi, đôi mắt sáng và nụ cười còn vương nét học trò. Ngày lên đường nhập ngũ, Minh chỉ mang theo một ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và bức thư mẹ gói cẩn thận, dặn em khi nhớ nhà thì mở ra đọc.
Những ngày đầu trong doanh trại không hề dễ dàng. Nắng thao trường gắt gao, những buổi hành quân dài khiến đôi chân phồng rộp, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Đã có lúc Minh nhớ nhà da diết, nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ con đường làng quen thuộc mỗi chiều tan học. Nhưng mỗi khi mệt mỏi, Minh lại nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước gió, lòng em bỗng thấy vững vàng hơn.
Trong một lần làm nhiệm vụ canh gác nơi biên giới, Minh cùng đồng đội đối mặt với cơn mưa rừng dữ dội. Đêm tối, gió lạnh và tiếng mưa rơi không ngớt. Minh đứng lặng, súng chắc trong tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Giây phút ấy, em chợt hiểu rằng sau lưng mình là quê hương, là gia đình, là những người đang sống trong bình yên. Chính điều đó khiến Minh quên đi sợ hãi, chỉ còn lại ý chí và trách nhiệm.
Ngày hoàn thành nghĩa vụ, Minh trở về làng trong bộ quân phục đã sờn vai. Mẹ đón em nơi cổng, ánh mắt rưng rưng xen lẫn tự hào. Minh không còn là cậu học trò ngày nào, mà đã trở thành một người lính trẻ trưởng thành, mang trong tim kỷ luật, lòng dũng cảm và tình yêu sâu nặng với Tổ quốc.
Người lính trẻ ấy có thể rất bình dị, nhưng chính sự bình dị đó đã góp phần làm nên những mùa xuân yên ả cho đất nước.



