Người mang nước
Một nữ dân công hỏa tuyến âm thầm mang nước ra chiến trường. Công việc tưởng chừng nhỏ bé lại cứu sống nhiều người.
Tôi không cầm súng. Công việc của tôi là gánh nước từ suối lên chốt.
Đường đi dốc, trơn, lại thường xuyên có bom. Nhiều người hỏi tôi có sợ không. Tôi chỉ cười—sợ chứ, nhưng không thể không đi.
Một lần, tôi đến nơi thì thấy một chiến sĩ bị thương nặng. Môi anh khô nứt, mắt nhắm nghiền.
Tôi vội mở nắp bi đông, đổ từng ngụm nước vào miệng anh. Anh tỉnh lại, nhìn tôi như nhìn thấy điều gì đó quý giá nhất.
Sau này tôi mới biết, anh đã sống.
Từ đó, tôi hiểu: đôi khi, một gánh nước cũng có thể giữ lại một mạng người.



