Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ anh hùng Nguyễn Thị Thứ

“Khi viên đạn xuyên vào một người lính dù thuộc bên nào đi chăng nữa, thực ra nó đã xuyên vào trái tim một người mẹ”.

Đắk Lắk17/05/2026Chi đoàn 10A1 (THPT Thực hành Cao Nguyên - Trường Đại học Tây Nguyên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

“ Hết kháng chiến nếu con còn chưa về, mẹ ơi vui lên, mẹ có đứa con anh hùng” ( Nguyễn Hùng). Lời hát như một lời ru xé lòng, ru mẹ qua những năm tháng chờ con không trở về. Hòa bình đến mà bàn tay mẹ vẫn vuốt ve di ảnh như chạm vào hơi ấm cuối cùng. Ở Quảng Nam có một người mẹ, mẹ Nguyễn Thị Thứ gửi chín người con, 1 con rể, 2 cháu ngoại ra chiến trường, mười một lần tiễn biệt cũng là mười một lần mất mát, mỗi nắm đất đắp mộ, mỗi tấm ảnh trên bàn thờ, là một phần thân thể mẹ đã trao cho đất nước. Mỗi lần nhận được tin một người con hy sinh, mẹ lại cắn răng khóc thầm, mẹ thẫn thờ trong im lặng thế nhưng mẹ vẫn gắng gượng đứng dậy và tiếp tục cho các anh lên đường. Và có lẽ điều cay đắng nhất chính là con trai cả của mẹ, anh đã hy sinh vào ngày 30/4/1975 khi mà chỉ còn vài giờ nữa thôi là đất nước được thống nhất, chỉ còn vài giờ nữa thôi anh và mẹ có thể được gặp lại nhau nhưng mà anh lại không thể. Mẹ Thứ luôn tin rằng chín đứa thì sẽ có ít nhất một đứa về với mẹ nhưng mà không có một ai về với mẹ cả.

Nhưng mẹ không hỏi vì sao, không oán trách bởi mẹ hiểu có những mất mát làm nên độc lập hôm nay. “Con đi trăm núi ngàn khe chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm, con đi đánh giặc mười năm chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi.” (Bầm ơi!). Và nơi rừng núi Đức Phổ, Quảng Ngãi năm 1970, một người con gái, bác sĩ quân y Đặng Thùy Trâm ngã xuống giữa lúc tuổi xuân vừa hai tám, chị từng viết trong cuốn nhật ký cuối cùng “ Ngày mai trong tiếng ca khải hoàn không có con đâu, con tự hào vì đã dâng trọn đời mình cho Tổ Quốc” Những người con ra đi và không trở lại, những người mẹ ở lại và hóa thành tượng đài. Tổ Quốc hôm nay là tiếng gọi “mẹ!”, là bước chân của con, là nén nhang mỗi sớm, là khúc ru không lời vọng suốt chiều dài lịch sử.

Trước một đoàn quân đang diễu hành trong ngày trở về, nhìn vào sâu để có thể thấy được hình ảnh người mẹ đang gạt nước mắt chờ con mình. Làm sao có thể hình dung được nỗi đau của người mẹ khi con đi ra chiến trường chứ? Có nhưng người mẹ, họ không chỉ chết một lần thử hỏi mẹ Thứ đã chết bao lần? Là mỗi lần nhận được giấy báo tử, là mỗi lần tiễn con đi với hình hài vẹn nguyên khi về con đã hóa thành hình dạng đất nước? “Giữ con lại thì mất nước, mà để con đi thì mất con”.

“Về đi con khói hương ngút ngát trời

Nghe nồng ấm bếp làm chiều ngày ấy

Cơm bữa nay canh cua đồng béo ngậy

Mẹ vẫn chờ con nợ mẹ sương mai!”

( Nợ mẹ)

Chiến tranh chính là những nỗi mất mát không thể gọi tên thành lời, là những nỗi đau như thể chết đi ngàn lần và những người mẹ, những người phụ nữ anh hùng sẵn sàng tiễn con ra chiến trường để đổi lấy hòa bình cho dân tộc. “Tự do, hòa bình khôg phải dễ. Có được bây giờ cố gắng mà giữ” ( Trung úy Quách Minh Sơn) . Chính vì vậy là một người trẻ, một công dân nước Việt. Mỗi chúng ta phải biết chủ động tích lũy tri thức, làm chủ khoa học và kĩ thuật, sáng tạo ra những cái mới, học tập và làm việc theo lời Bác dạy để đưa đất nước bước vào kỷ nguyên phát triển một cách rực rỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn