Người mẹ bên bến sông- Thượng Nguyên
Gia đình tôi có nhiều người con tham gia cách mạng. Họ lần lượt ra đi, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Có những ngày, tôi ra bến sông. Không phải để làm việc. Mà để chờ. Tôi nhìn dòng nước trôi. Hy vọng một ngày nào đó, sẽ thấy con mình trở về. Nhưng rồi… tin dữ lần lượt đến. Người con này hy sinh. Rồi người con khác. Mỗi lần như vậy, tim tôi như thắt lại. Nhưng tôi không gục ngã. Vì tôi hiểu: Nếu mình yếu lòng… ai sẽ tiếp tục? Tôi vẫn tiếp tục giúp đỡ cách mạng. N
Tôi là Nguyễn Thị Rành, một người mẹ sống ở vùng đất Củ Chi – nơi chiến tranh diễn ra ác liệt.
Gia đình tôi có nhiều người con tham gia cách mạng.
Họ lần lượt ra đi, mang theo niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Có những ngày, tôi ra bến sông.
Không phải để làm việc.
Mà để chờ.
Tôi nhìn dòng nước trôi.
Hy vọng một ngày nào đó, sẽ thấy con mình trở về.
Nhưng rồi… tin dữ lần lượt đến.
Người con này hy sinh.
Rồi người con khác.
Mỗi lần như vậy, tim tôi như thắt lại.
Nhưng tôi không gục ngã.
Vì tôi hiểu:
Nếu mình yếu lòng… ai sẽ tiếp tục?
Tôi vẫn tiếp tục giúp đỡ cách mạng.
Nuôi giấu cán bộ.
Chăm sóc những người lính như con của mình.
Sau này, khi chiến tranh kết thúc, người ta hỏi:
“Mẹ có buồn không?”
Tôi nói:
“Buồn chứ… nhưng đất nước còn, là được rồi.”
Chiến tranh đã qua.
Nhưng hình ảnh người mẹ đứng bên bến sông chờ con…
vẫn là nỗi xúc động lớn với nhiều thế hệ.



