Người Mẹ Bên Bếp Lửa (1)
Bà Lê Thị Mận là người dân vùng căn cứ kháng chiến miền Trung, từng nuôi giấu bộ đội trong những năm chiến tranh. Bà kể về đêm cuối cùng tiễn một người lính trẻ ra trận như tiễn chính con trai mình.
Năm 1969, ngôi nhà tranh nhỏ của bà Lê Thị Mận nằm giữa vùng căn cứ thường xuyên là nơi bộ đội ghé qua nghỉ chân.
Trong số những người lính ấy, bà thương nhất là cậu chiến sĩ trẻ tên Phạm Văn Hòa — mới 18 tuổi, gầy gò, hiền lành, xa nhà từ ngày nhập ngũ.
Mỗi lần đơn vị dừng chân, bà lại lén dành phần cơm ngon nhất cho cậu.
Bà hay bảo:
“Ăn nhiều vào con, đánh giặc cũng phải có sức.”
Cậu Hòa cười hiền:
“Mai hòa bình con về, con sẽ ghé thăm má nữa.”
Một đêm cuối đông, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Trước khi đi, Hòa ngồi bên bếp lửa, giúp bà nhóm than rồi bất ngờ cúi xuống gọi nhỏ:
“Má…”
Tiếng gọi ấy khiến bà nghẹn lại.
Bà lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay cũ, buộc vào cổ tay cậu rồi nói:
“Đi mạnh giỏi nghe con.”
Nhưng Hòa không bao giờ trở lại.
Nhiều tháng sau, đồng đội mang về cho bà chiếc khăn tay đã sờn cũ, nói rằng cậu giữ nó bên mình đến phút cuối.
Bà Mận ôm chiếc khăn vào lòng, ngồi lặng bên bếp lửa suốt đêm.
Bà thường kể với con cháu:
“Chiến tranh lấy đi nhiều đứa con của đất nước… nhưng cũng cho những người mẹ như ta thêm biết bao đứa con khác.”



