Người Mẹ Bên Bếp Lửa (1)
Ở một làng quê Nghệ An, bà Tâm sống một mình trong căn nhà nhỏ.
Chồng mất sớm.
Hai người con trai đều đang ngoài mặt trận.
Mỗi chiều, bà lại nhóm bếp lửa.
Ngọn lửa hồng làm căn nhà thêm ấm áp.
Mỗi lần nhìn lửa cháy, bà lại nhớ đến các con.
Bà tự nhủ:
– Chỉ cần các con bình an trở về.
Mỗi khi bộ đội hành quân qua làng, bà đều nấu nước chè xanh cho các anh uống.
Có lần, một chiến sĩ trẻ cảm động nói:
– Cháu nhớ mẹ quá.
Bà Tâm mỉm cười:
– Cứ xem đây là nhà của mình.
Những lời giản dị ấy đã sưởi ấm biết bao người lính.
Sau ngày hòa bình, hai người con của bà đều trở về.
Ngọn bếp năm nào vẫn đỏ lửa.
Nhưng lần này là ngọn lửa của hạnh phúc đoàn viên.



