Bài viết

Người Mẹ Bên Bếp Lửa

Một câu chuyện về người mẹ vùng quê ngày đêm chờ con trở về từ chiến trường, dù biết hy vọng ngày một mong manh.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Văn Thắng (xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một làng quê nhỏ miền Bắc, có bà mẹ tên Nguyễn Thị Lành sống một mình trong căn nhà tranh cuối xóm.

Con trai duy nhất của bà – Hoàng Văn Quân – nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi.

Ngày tiễn con ra trận, bà chỉ dặn một câu:

— “Đừng lo cho mẹ… đánh giặc xong rồi về.”

Từ đó, tối nào bà cũng nhóm bếp thật lâu, giữ nồi cơm nóng dù chỉ có một mình.

Hàng xóm hỏi:

— “Sao bà nấu nhiều thế?”

Bà cười hiền:

— “Lỡ tối nay thằng Quân về thì sao… nó thích ăn cơm nóng.”

Suốt nhiều năm, thư Quân gửi về ngày một thưa dần.

Rồi một ngày… thư ngừng hẳn.

Mọi người trong làng đều hiểu điều đó có thể nghĩa là gì.

Nhưng bà Lành vẫn không tin.

Tối nào bà cũng nhóm bếp.

Mỗi khi nghe tiếng chó sủa ngoài cổng, bà lại tất tả chạy ra gọi:

— “Quân phải không con?”

Nhưng trước cổng chỉ có gió đêm thổi qua hàng tre.

Một buổi chiều cuối thu, cán bộ xã cùng hai người lính bước vào sân nhà.

Trên tay họ là giấy báo tử.

Bà Lành lặng người.

Không khóc.

Không ngất.

Bà chỉ ngồi xuống bậc cửa, nhìn mãi tờ giấy trong tay.

Rồi khẽ hỏi:

— “Thế… nó có đau không các chú?”

Một người lính nghẹn giọng đáp:

— “Anh Quân hy sinh rất nhanh… và rất dũng cảm, bác ạ.”

Đêm hôm ấy, bà vẫn nhóm bếp như mọi ngày.

Hàng xóm chạy sang:

— “Bà ơi… Quân không về nữa đâu…”

Bà nhìn vào ngọn lửa đang cháy, mắt đỏ hoe:

“Tôi biết chứ…
Nhưng nhỡ linh hồn nó tìm đường về…
Không thấy bếp lửa… nó sẽ lạnh.”

Từ đó đến cuối đời, tối nào trong căn nhà nhỏ ấy cũng có ánh lửa bập bùng.

Người trong làng bảo:

“Đó không chỉ là bếp lửa…
Mà là tình mẹ cháy suốt một đời chờ con.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn