Cựu chiến binh

NGƯỜI MẸ ĐỢI DƯỚI HIÊN

Hải Phòng18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Phượng từng có thói quen ngồi dưới hiên mỗi buổi chiều.

Người con trai đi xa.

Bà không biết chính xác ngày nào con về.

Nhưng bà vẫn ngồi.

Chiều nào cũng vậy.

Có người hàng xóm nói bà đừng chờ nữa.

Bà chỉ cười.

Bà bảo chờ cũng là một cách nhớ.

Năm tháng trôi qua.

Mái tóc bà bạc.

Người con vẫn không về.

Một ngày, tin báo đến.

Bà lặng người.

Sau đó bà vẫn ngồi dưới hiên.

Nhưng từ hôm ấy, bà không còn nhìn ra cổng nhiều như trước.

Bà chỉ ngồi và làm những công việc nhỏ.

Nhặt rau.

Khâu áo.

Đan rổ.

Như thể cuộc sống phải tiếp tục.

Con gái nhiều lần hỏi mẹ có buồn không.

Bà nói có.

Nhưng nếu buồn mãi thì ai lo cho gia đình.

Bà tiếp tục sống.

Nuôi các con.

Giúp hàng xóm.

Chăm sóc cháu.

Mỗi dịp giỗ, bà đặt thêm một bát cơm.

Bà bảo đó là phần của người con.

Nhiều năm sau, bà mất.

Chiếc ghế dưới hiên được giữ lại.

Con cháu không ai ngồi vào trong những ngày đầu.

Họ sợ làm mất đi hình ảnh của bà.

Sau này, một đứa trẻ bắt đầu ngồi.

Rồi những đứa khác ngồi theo.

Cuộc sống trở lại.

Chiếc ghế vẫn ở đó.

Không còn người mẹ.

Nhưng nơi ấy vẫn giữ hình ảnh một người phụ nữ đã dành cả đời chờ đợi và yêu thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn