Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ giữ lửa – Hai lần tiễn con đi, một đời dâng trọn cho Tổ quốc

Lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Huyến đã lần lượt tiễn hai người con trai lên đường làm nhiệm vụ quốc tế và đều anh dũng hy sinh. Dẫu mang nỗi đau tột cùng của người mẹ, Mẹ vẫn luôn khẳng định một điều giản dị mà thiêng liêng: "Người mẹ nào cũng giữ con lại, lấy ai chiến đấu bảo vệ Tổ quốc

Thái Nguyên18/07/2026Nguyễn Quang Huy (Chi đoàn Công an xã Đức Lương)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không cần những trận đánh dữ dội hay tiếng súng vang trời vẫn đủ khiến trái tim người nghe nghẹn lại.

Đó là câu chuyện về một người mẹ.

Một người mẹ suốt cuộc đời chỉ mong các con được bình yên, nhưng khi Tổ quốc cần, lại chính là người động viên các con khoác ba lô lên đường.

Đó là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Huyến.

Khi tìm hiểu về cuộc đời Mẹ, điều đầu tiên khiến tôi xúc động không phải là những danh hiệu cao quý, mà là truyền thống cách mạng đã chảy trong huyết quản của gia đình từ rất sớm.

Mẹ Trần Thị Huyến sinh năm 1939 tại vùng đất Thạch Đồng của Hà Tĩnh.

Ngay từ khi còn chưa cất tiếng khóc chào đời, Mẹ đã không còn cha.

Cha của Mẹ là liệt sĩ Trần Hậu Trưởng, một cán bộ tiền khởi nghĩa đã hy sinh trong phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp năm 1938. Mẹ lớn lên chỉ qua những câu chuyện kể về người cha anh dũng mà mình chưa từng được gặp mặt. Chính sự mất mát ấy đã trở thành bài học đầu tiên về lòng yêu nước trong cuộc đời Mẹ.

Lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Minh và cùng chồng gây dựng mái ấm nhỏ. Hai ông bà có tám người con.

Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng tràn đầy tình yêu thương.

Để nuôi đàn con khôn lớn, người mẹ ngày ngày gánh rau ra chợ, tần tảo từ sáng sớm đến tối mịt. Những đồng tiền ít ỏi kiếm được đều dành cho các con được ăn học nên người.

Nhưng rồi chiến tranh và nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lại gõ cửa gia đình.

Người con trai là Nguyễn Văn Đường lên đường nhập ngũ.

Năm 1978, anh anh dũng hy sinh khi làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.

Tấm giấy báo tử đầu tiên đến với gia đình như một nhát dao cứa vào trái tim người mẹ.

Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai thì người con trai thứ hai là Nguyễn Văn Cát, khi ấy đang là sinh viên Trường Đại học Bách khoa, đã quyết định gác lại giảng đường để tiếp bước em trai lên đường nhập ngũ.

Theo lời kể của Mẹ, bà từng muốn giữ con ở lại.

Không phải vì sợ gian khổ.

Mà bởi người mẹ nào cũng mong con được sống.

Thế nhưng trước ý chí của con, Mẹ đã nén nước mắt để tiễn con lên đường.

Sau này, khi được hỏi vì sao vẫn để con ra trận sau khi đã mất một người con, Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:

"Người mẹ nào cũng giữ con lại, lấy ai chiến đấu bảo vệ Tổ quốc."

Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến hàng triệu người Việt Nam xúc động.

Đó không phải là lời của một người mẹ riêng lẻ.

Đó là tiếng lòng của biết bao bà mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Năm 1980, người con trai thứ hai của Mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Cát – cũng anh dũng hy sinh tại chiến trường Campuchia.

Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, Mẹ mất liên tiếp hai người con trai.

Đối với bất kỳ người mẹ nào, đó cũng là nỗi đau không gì có thể bù đắp.

Thế nhưng Mẹ không gục ngã.

Sau khi chồng qua đời vì bệnh khi mới 49 tuổi, một mình Mẹ tiếp tục gánh vác gia đình, nuôi sáu người con còn lại trưởng thành bằng đôi quang gánh và những buổi chợ sớm.

Những ngày đói kém, có lúc trong nhà không còn hạt gạo.

Có những hôm Mẹ phải chắt chiu từng đồng để các con được tiếp tục đến trường.

Không một lời than vãn.

Không một lần oán trách số phận.

Điều Mẹ luôn mong mỏi là các con còn lại được sống tử tế, trở thành người có ích cho xã hội.

Có lẽ chính vì vậy mà mỗi lần đọc về cuộc đời Mẹ, tôi luôn cảm nhận được một sức mạnh rất đặc biệt.

Đó không phải sức mạnh của cơ bắp.

Cũng không phải sức mạnh của vũ khí.

Mà là sức mạnh của tình mẫu tử gắn liền với lòng yêu nước.

Năm tháng qua đi.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng sự hy sinh của gia đình Mẹ không bao giờ bị lãng quên.

Đảng và Nhà nước đã phong tặng Mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng để ghi nhận những cống hiến to lớn của gia đình đối với sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Năm 2025, trong Lễ kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 tại Quảng trường Ba Đình, hình ảnh Mẹ Trần Thị Huyến trong tà áo dài đỏ, ngồi ở vị trí trang trọng trên lễ đài, đã trở thành khoảnh khắc lay động hàng triệu trái tim người Việt Nam.

Đó không chỉ là sự tri ân dành cho riêng Mẹ.

Đó còn là lời tri ân đối với tất cả những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp mọi miền đất nước.

Khi xem lại hình ảnh ấy, tôi nghĩ đến hai người con trai của Mẹ.

Nếu họ còn sống, hẳn họ sẽ rất tự hào khi thấy người mẹ của mình được cả dân tộc kính trọng.

Nhưng có lẽ điều khiến Mẹ hạnh phúc nhất không phải là được ngồi trên lễ đài.

Mà là được chứng kiến đất nước hòa bình, phát triển – điều mà người cha và hai người con của Mẹ đã đánh đổi bằng chính cuộc đời mình.

Là một đoàn viên thanh niên hôm nay, tôi hiểu rằng mình không phải cầm súng ra chiến trường như thế hệ cha anh.

Nhưng tôi có trách nhiệm giữ gìn những thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Yêu nước hôm nay là học tập tốt hơn.

Lao động sáng tạo hơn.

Sống trung thực hơn.

Phụng sự Nhân dân bằng tất cả trách nhiệm của mình.

Đó cũng chính là cách để thế hệ trẻ tiếp nối ngọn lửa mà Mẹ Trần Thị Huyến đã gìn giữ suốt cả cuộc đời.

Khép lại câu chuyện, điều còn đọng lại trong tôi không phải là những tấm huân chương hay danh hiệu cao quý.

Mà là hình ảnh một người mẹ Hà Tĩnh nhỏ bé, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, lặng lẽ đứng trước bàn thờ hai người con liệt sĩ.

Ở nơi ấy, tôi hiểu rằng sức mạnh của dân tộc Việt Nam không chỉ được tạo nên bởi những người lính nơi tiền tuyến, mà còn được nuôi dưỡng từ trái tim kiên cường của những người mẹ phía sau.

Và chính những người mẹ ấy đã giữ cho ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn