Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người mẹ giữ lửa hậu phương

Câu chuyện kể về một người mẹ nơi hậu phương đã tiễn con trai ra trận trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Dù rất thương con, bà vẫn động viên con lên đường bảo vệ Tổ quốc. Suốt những năm tháng chiến tranh, bà tần tảo lao động, gửi từng gói quà nhỏ ra tiền tuyến. Khi nhận tin con bị thương, bà vẫn vững vàng, trở thành chỗ dựa tinh thần cho con và nhiều người lính khác.

Hà Tĩnh19/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, không chỉ những người lính ngoài mặt trận mới là anh hùng, mà ở hậu phương cũng có biết bao con người âm thầm hy sinh.

Ông Nguyễn Văn Thành kể rằng, người mà ông kính trọng nhất trong cuộc đời không phải là một vị tướng, mà chính là mẹ của ông – bà Nguyễn Thị Tý.

Ngày ông Thành nhận lệnh nhập ngũ, mẹ ông đã lặng lẽ chuẩn bị hành trang cho con. Bà gói ghém từng bộ quần áo, từng nắm cơm nếp, từng củ khoai khô – tất cả đều được chuẩn bị bằng đôi bàn tay chai sần vì lao động.

Trước lúc lên đường, ông Thành vẫn nhớ rõ ánh mắt của mẹ.

Bà không khóc.

Bà chỉ nhẹ nhàng nói:

"Con đi vì Tổ quốc, mẹ ở nhà sẽ thay con giữ lấy mái nhà này."

Lời nói giản dị ấy trở thành động lực lớn lao đối với ông Thành suốt những năm tháng ở chiến trường.

Ở quê nhà, cuộc sống của mẹ ông rất vất vả. Một mình bà vừa làm ruộng, vừa nuôi em nhỏ, vừa tham gia các phong trào của địa phương.

Mỗi khi có dịp gửi quà ra tiền tuyến, bà lại thức suốt đêm để chuẩn bị.

Có khi chỉ là vài củ khoai khô, ít lạc rang hay một chiếc khăn tay nhỏ. Nhưng đối với những người lính nơi chiến trường, đó là cả tấm lòng của hậu phương.

Một lần, đơn vị của ông Thành tham gia một trận đánh lớn. Trong lúc chiến đấu, ông bị thương nặng và phải điều trị tại bệnh viện dã chiến.

Tin ông bị thương được gửi về quê.

Nghe tin ấy, ai cũng nghĩ mẹ ông sẽ đau khổ lắm.

Nhưng khi nhận được thư của con, bà vẫn bình tĩnh viết thư hồi âm:

"Con hãy yên tâm chữa bệnh. Đất nước còn cần các con. Mẹ ở nhà vẫn khỏe, vẫn làm việc tốt."

Lá thư ấy đã giúp ông Thành có thêm nghị lực vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông Thành trở về quê hương.

Ngày gặp lại mẹ, ông xúc động đến nghẹn lời.

Mái tóc của mẹ đã bạc trắng. Lưng mẹ đã còng hơn trước. Nhưng nụ cười của mẹ vẫn ấm áp như ngày nào tiễn ông ra trận.

Ông Thành kể rằng:

"Nếu không có mẹ – người giữ lửa nơi hậu phương – thì chúng tôi khó có thể vững vàng nơi tiền tuyến."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn