Người mẹ nơi vùng đất lửa-NĐC
Tôi là Nguyễn Thị Suốt, một người mẹ sống bên dòng sông Nhật Lệ. Chiến tranh đến, quê hương tôi trở thành nơi bị đánh phá ác liệt. Cây cầu, bến sông — tất cả đều là mục tiêu của bom đạn. Tôi không cầm súng. Nhưng tôi có một chiếc đò. Và tôi dùng nó để chở bộ đội qua sông. Ban ngày đã nguy hiểm. Ban đêm lại càng khó khăn hơn. Nước sông tối đen. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có những chuyến đò, tôi chèo trong tiếng máy bay gầm rú. Có lúc, pháo sáng rực cả một khúc sông. Nhưn
Tôi là Nguyễn Thị Suốt, một người mẹ sống bên dòng sông Nhật Lệ.
Chiến tranh đến, quê hương tôi trở thành nơi bị đánh phá ác liệt.
Cây cầu, bến sông — tất cả đều là mục tiêu của bom đạn.
Tôi không cầm súng.
Nhưng tôi có một chiếc đò.
Và tôi dùng nó để chở bộ đội qua sông.
Ban ngày đã nguy hiểm.
Ban đêm lại càng khó khăn hơn.
Nước sông tối đen.
Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Có những chuyến đò, tôi chèo trong tiếng máy bay gầm rú.
Có lúc, pháo sáng rực cả một khúc sông.
Nhưng tôi vẫn tiếp tục.
Có người hỏi:
“Mẹ có sợ không?”
Tôi trả lời:
“Sợ chứ… nhưng bộ đội còn cần qua sông.”
Tôi chèo hết chuyến này đến chuyến khác.
Không đếm.
Chỉ biết rằng còn người — còn chèo.
Một ngày, trong lúc đang làm nhiệm vụ, bom rơi xuống.
Tôi đã không trở về nữa.
Nhưng dòng sông vẫn chảy.
Và câu chuyện về người mẹ chèo đò giữa bom đạn… vẫn còn mãi.



