Người mẹ tiễn con (1)
Ngày con trai tôi xin đi theo bộ đội, tôi vừa tự hào vừa lo lắng. Nó còn trẻ, chưa từng rời xa gia đình. Nhưng tôi biết, đây là lúc nó phải làm điều đúng đắn.
Tôi chuẩn bị cho con một túi nhỏ, bên trong có ít cơm nắm và chiếc khăn tay tôi tự may. Khi tiễn con, tôi chỉ nói: “Con đi mạnh giỏi, giữ gìn sức khỏe.”
Những ngày sau đó, tôi luôn thấp thỏm. Mỗi lần nghe tin có trận đánh, lòng tôi lại như lửa đốt. Nhưng tôi không khóc, vì biết con mình đang chiến đấu vì bản làng.
Khi con trở về sau chiến thắng, tôi ôm chặt nó. Nó đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi hiểu rằng, sự hy sinh của mỗi gia đình đã góp phần làm nên ngày hôm nay.



