Người mẹ và bàn thờ con
Trong căn nhà nhỏ, mẹ vẫn giữ bàn thờ con ở vị trí trang trọng nhất. Con đi khi còn rất trẻ, mang theo giấc mơ chưa kịp thành hình. Chiến tranh kết thúc, con không trở về, chỉ còn lại tấm di ảnh đã phai màu theo năm tháng.
Mỗi ngày, mẹ đều thắp hương, lau khung ảnh và ngồi lặng yên rất lâu. Không cần nói nhiều, mẹ vẫn sống cùng ký ức ấy như thể con vẫn đang ở đâu đó rất gần. Với mẹ, thời gian không xóa được nỗi nhớ, chỉ khiến nó sâu hơn.



