Người mẹ Việt Nam Anh Hùng 108 tuổi và cuộc đợi chờ nửa thế kỷ: "Mẹ còn đợi thằng Đường về..."
Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ngụ (108 tuổi, Hà Tĩnh) có 7 người con, trong đó 2 người con trai đã hy sinh trong chiến tranh: liệt sĩ Nguyễn Anh Đường (hy sinh năm 1972 tại Quảng Trị, chưa tìm thấy mộ) và liệt sĩ Nguyễn Hải Tâm (hy sinh năm 1979, mộ ở Cần Thơ). Dù tuổi đã cao, mẹ vẫn đau đáu nhớ con và mong hoàn thành ba tâm nguyện cuối đời: tìm được mộ liệt sĩ Đường, được vào thắp hương cho liệt sĩ Tâm, và đưa hài cốt Tâm về quê. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mẹ vẫn chờ đợi với niềm hy vọng giản d
Mẹ Việt Nam Anh Hùng 108 Tuổi Và Nỗi Đợi Chờ Chưa Nguôi: “Chỉ Mong Biết Con Nằm Ở Đâu…” Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày người con trai cả ra đi nơi chiến trường, Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Ngụ ở Hà Tĩnh vẫn mang trong lòng một nỗi nhớ khôn nguôi. Ở tuổi 108, điều mẹ mong mỏi nhất trước khi nhắm mắt xuôi tay chỉ đơn giản là biết được nơi con trai mình đang yên nghỉ để thắp một nén nhang. Cuộc đời nhiều mất mát của người mẹ già Tại thôn Trẫm Bàng, xã Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, nhiều người vẫn nhắc đến mẹ Nguyễn Thị Ngụ như một biểu tượng của sự hy sinh và kiên cường. Sinh năm 1917 trong một gia đình nông dân nghèo, mẹ đã trải qua gần trọn một thế kỷ đầy biến động của đất nước. Mẹ có bảy người con, trong đó ba người tham gia quân đội trong những năm tháng chiến tranh. Hai người con đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Người con trai cả, liệt sĩ Nguyễn Anh Đường, hy sinh năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị. Cho đến hôm nay, sau hơn 50 năm, gia đình vẫn chưa tìm được phần mộ của anh. Người con thứ năm, liệt sĩ Nguyễn Hải Tâm, hy sinh năm 1979 trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam. Phần mộ của anh hiện được an táng tại Cần Thơ, nhưng mẹ Ngụ vẫn chưa một lần được vào tận nơi thắp hương cho con. Không chỉ mất con, cuộc đời mẹ còn nhiều nỗi đau khác. Năm 1977, chồng mẹ qua đời, để lại mình mẹ tảo tần gánh vác gia đình. Đến năm 2015, người cháu nội duy nhất của liệt sĩ Đường cũng qua đời vì tai nạn giao thông, khiến nỗi đau trong lòng người mẹ già càng thêm chồng chất. Nỗi nhớ con chưa bao giờ nguôi Dù tuổi đã cao, mẹ Ngụ vẫn còn minh mẫn. Nhưng chính sự minh mẫn ấy lại khiến ký ức về các con luôn hiện rõ trong tâm trí mẹ. Ngồi trước bàn thờ khói hương nghi ngút, mẹ thường lặng lẽ gọi tên người con trai cả. Nhiều khi mẹ khe khẽ hỏi:
“Đường ơi, răng giờ con chưa về?” Theo lời chị Nguyễn Thị Lài – con gái út của mẹ – anh Đường nhập ngũ theo lệnh tổng động viên năm 1970. Trước khi lên đường vào chiến trường Quảng Trị, anh chỉ kịp về thăm nhà một lần ngắn ngủi, khi con gái mới chào đời chưa đầy 20 ngày. Đó cũng là lần cuối cùng gia đình được nhìn thấy anh. Với người con thứ hai đã hy sinh, gia đình từng tìm được phần mộ nhờ thông tin từ một người đồng hương. Tuy vậy, do điều kiện khó khăn và tuổi cao sức yếu, mẹ Ngụ vẫn chưa thể vào Cần Thơ để thắp nén nhang cho con. Ba ước nguyện cuối đời của người mẹ Ở tuổi 108, mẹ Ngụ không còn mong gì cho bản thân mình. Những điều mẹ ấp ủ chỉ xoay quanh các con. Mẹ chỉ có ba mong muốn giản dị: Tìm được phần mộ của liệt sĩ Nguyễn Anh Đường. Được một lần vào Cần Thơ thắp hương cho liệt sĩ Nguyễn Hải Tâm. Đưa hài cốt liệt sĩ Tâm về quê nhà để gia đình tiện bề hương khói. Khi được hỏi điều gì khiến mẹ vẫn gắng gượng sống đến hôm nay, mẹ chỉ nói nhẹ nhàng: “Tau còn đợi thằng Đường về... Chỉ cần biết nó nằm ở mô, để tau đến thắp cho nó nén nhang.” Câu nói giản dị ấy khiến nhiều người không khỏi nghẹn lòng. Sự quan tâm của cộng đồng và chính quyền Gia đình mẹ Nguyễn Thị Ngụ từ lâu được người dân địa phương kính trọng vì truyền thống cách mạng. Chính quyền xã Đức Thọ cho biết luôn quan tâm, chăm sóc và thực hiện đầy đủ các chính sách đối với gia đình người có công. Các cán bộ địa phương cũng mong rằng với sự chung tay của cộng đồng, những thông tin về nơi hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Anh Đường có thể sớm được tìm thấy để giúp người mẹ già hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của cuộc đời. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Nhưng với mẹ Nguyễn Thị Ngụ, cuộc chiến ấy dường như vẫn chưa khép lại. Bởi ở nơi mái nhà nhỏ ấy, vẫn còn một người mẹ già ngày ngày ngóng đợi… chỉ mong một lần biết được con mình đang nằm lại ở nơi đâu.


