Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người mở lối giữa trùng khơi: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bông Văn Dĩa

Có những con đường được mở bằng máy móc, bằng sức người. Nhưng cũng có những con đường được mở bằng lòng quả cảm, bằng trí tuệ và bằng cả sự hy sinh. Đường Hồ Chí Minh trên biển là một con đường như thế. Và người mở lối cho con đường huyền thoại ấy chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bông Văn Dĩa.

Thái Nguyên31/07/2026Đoàn xã Hải Ninh (Hải Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người mở lối giữa trùng khơi:  Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bông Văn Dĩa

Đầu những năm 1960, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Ở miền Nam, vũ khí ngày một cạn kiệt. Đạn dược không đủ để chiến đấu. Thuốc men thiếu thốn. Nhiều đơn vị phải thu nhặt từng viên đạn của địch sau mỗi trận đánh để tiếp tục chiến đấu. Trong khi đó, mọi tuyến đường bộ đều bị phong tỏa. Máy bay địch ngày đêm quần thảo. Quốc lộ bị kiểm soát nghiêm ngặt. Muốn đưa vũ khí từ miền Bắc vào miền Nam gần như là điều không thể. Giữa lúc ấy, Trung ương đặt ra một câu hỏi vô cùng quan trọng: Liệu biển có thể trở thành con đường nối liền hai miền đất nước hay không? Đó là câu hỏi chưa ai có lời giải.

Ở vùng đất cực Nam Tổ quốc, có một người chiến sĩ tên là Bông Văn Dĩa. Ông sinh ra giữa vùng sông nước Cà Mau. Từ nhỏ đã quen với sóng gió biển khơi. Ông hiểu từng con nước. Biết cách nhìn sao để xác định phương hướng. Biết cách vượt biển ngay cả khi không có hải đồ. Khi nhận nhiệm vụ đặc biệt của cách mạng, ông chỉ nói một câu ngắn gọn: "Nếu còn có đường đi, tôi sẽ tìm cho ra."

Một đêm cuối năm 1961, một chiếc thuyền gỗ nhỏ lặng lẽ rời bến. Không số hiệu. Không cờ. Không giấy tờ. Bên ngoài, đó chỉ là một chiếc tàu đánh cá bình thường. Nhưng bên trong là sứ mệnh có thể làm thay đổi cả cuộc kháng chiến. Bông Văn Dĩa cùng đồng đội nhận nhiệm vụ vượt biển từ miền Nam ra miền Bắc để báo cáo tình hình và tìm con đường vận chuyển vũ khí. Không ai biết chuyến đi sẽ kéo dài bao lâu. Không ai biết có thể trở về hay không. Điều duy nhất họ biết là: Nếu thất bại, hàng triệu đồng bào miền Nam sẽ tiếp tục thiếu vũ khí để chiến đấu.

Biển Đông mùa ấy nổi sóng dữ dội. Có ngày sóng cao hơn mái nhà. Con tàu nhỏ chao đảo giữa biển khơi. Lương thực dần cạn. Nước ngọt chỉ còn từng ngụm nhỏ. Có lúc tàu chiến địch xuất hiện ngay phía trước.            Mọi người phải tắt máy. Thả tàu trôi theo sóng. Không ai dám thở mạnh. Không ai dám nói một lời. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ để đổi lấy cả con tàu và sinh mạng của tất cả mọi người. Những giờ phút ấy dài như vô tận.

Sau nhiều ngày đêm lênh đênh giữa biển cả, con tàu nhỏ đã cập bến miền Bắc an toàn. Chuyến đi thành công. Đó không chỉ là thành công của một con tàu. Mà là thành công của một ý tưởng chiến lược. Lần đầu tiên, Trung ương khẳng định: Con đường vận tải trên biển hoàn toàn có thể thực hiện được.

Từ chuyến đi lịch sử ấy, Đoàn 759 (sau này là Đoàn 125 Hải quân) được thành lập. Những con tàu không số lần lượt ra khơi. Hết chuyến này đến chuyến khác. Âm thầm. Lặng lẽ. Mang theo hàng nghìn tấn vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Trong đó có những chuyến tàu cập các bến bí mật của Khu VI, góp phần tiếp sức cho quân và dân Bình Thuận, Ninh Thuận và các tỉnh Nam Trung Bộ kiên cường bám trụ, chiến đấu.

Chiến tranh kết thúc. Đất nước thống nhất. Nhiều người gọi Bông Văn Dĩa là người mở đường cho Đường Hồ Chí Minh trên biển. Ông chỉ mỉm cười hiền hậu. Ông nói: "Tôi chỉ làm điều mà Tổ quốc giao." Một câu nói giản dị. Nhưng đó cũng chính là phẩm chất cao đẹp của biết bao người lính trong những năm tháng hoa lửa. Họ không chiến đấu để được ghi tên. Không chiến đấu để trở thành anh hùng. Họ chiến đấu vì một điều rất giản đơn: Để đất nước được hòa bình.

Ngày hôm nay, khi những con tàu đánh cá bình yên ra khơi trên biển Đông. Ít ai biết rằng dưới những con sóng ấy đã từng có những con tàu không số âm thầm vượt biển. Không còi tàu. Không ánh đèn. Không tên gọi. Chỉ có lòng yêu nước soi đường. Và giữa những con người bình dị ấy, hình ảnh Anh hùng Bông Văn Dĩa vẫn mãi là biểu tượng của ý chí dám nghĩ, dám làm, dám mở lối vì độc lập dân tộc.

Có những người đã làm nên lịch sử mà không mong được lịch sử gọi tên. Có những con đường không hiện trên bản đồ, nhưng sẽ mãi hiện hữu trong trái tim mỗi người Việt Nam. Đường Hồ Chí Minh trên biển là một kỳ tích. Và Bông Văn Dĩa là một trong những người đầu tiên thắp lên ngọn lửa của kỳ tích ấy. Để hôm nay, khi đất nước thanh bình, chúng ta càng thêm biết ơn những con người đã sống trọn vẹn một thời hoa lửa, dành cả tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn