Người nhà liệt sĩ
Người nhà liệt sĩ
Chị Hòa lần đầu đến Ngã ba Đồng Lộc sau nhiều năm tìm kiếm thông tin về chị gái mình. Gia đình chỉ biết chị từng là thanh niên xung phong, rồi mất liên lạc.
Khi đứng trước bia tưởng niệm, chị run run dò từng cái tên. Đến một dòng chữ quen thuộc, chị bật khóc. Bao năm chờ đợi, cuối cùng cũng có câu trả lời.
Một người quản lý khu di tích kể lại những ngày cuối cùng của đơn vị ấy. Chị lặng im nghe, tưởng tượng chị gái mình đã sống, đã cười, đã chiến đấu như thế nào.
Trước khi rời đi, chị đặt bó hoa nhỏ và nói: “Em đến muộn quá.” Nhưng rồi chị tự nhủ, ít nhất mình đã đến, và đã biết nơi chị gái nằm lại.



