Người nữ Anh hùng Ngô Thị Tuyển đã về với đồng đội
Chiều tháng Bảy, trong dòng người lặng lẽ tiễn đưa Anh hùng LLVT nhân dân Ngô Thị Tuyển về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi bỗng nhớ như in giọng nói hào sảng của bà trong những lần tác nghiệp nhiều năm trước. Người phụ nữ từng đi qua "tọa độ lửa" Hàm Rồng, ba lần vinh dự được gặp Bác Hồ, suốt đời mang cốt cách của người chiến sĩ cách mạng, nay đã thanh thản trở về với đồng đội. Một cuộc đời khép lại, nhưng những chiến công, phẩm chất và ngọn lửa yêu nước mà bà để lại vẫn tiếp tục soi sáng nhiều thế h
Hơn 30 năm quân ngũ, tôi có may mắn nhiều lần được gặp Anh hùng LLVT nhân dân Ngô Thị Tuyển.
Lần thì nhân dịp viết báo Xuân về những tấm gương học tập và làm theo lời Bác. Lần thì kỷ niệm Chiến thắng Hàm Rồng. Mỗi cuộc gặp đều gắn với một dấu mốc lịch sử, nhưng điều còn đọng lại trong tôi không chỉ là những chiến công đã được ghi vào sử sách, mà là hình ảnh một người phụ nữ bình dị với giọng nói sang sảng, ánh mắt cương nghị và nụ cười luôn ấm áp.
Mỗi khi nhắc đến Hàm Rồng, giọng bà như vang lên cùng tiếng còi báo động của những năm tháng chiến tranh.
Bà kể về Nam Ngạn - mảnh đất đã trở thành “tọa độ lửa”, nơi ngày đêm hứng chịu những trận mưa bom ác liệt của không quân Mỹ. Bà kể về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại bên chân cầu, về những ngày tuổi trẻ chỉ có một suy nghĩ giản đơn: Còn người là còn cầu, còn cầu là còn mạch máu giao thông của Tổ quốcKhông một lần nào tôi nghe bà nhắc đến chiến công của mình với vẻ tự hào. Bà chỉ nhắc nhiều nhất đến đồng đội, đến những người đã không kịp trở về, đến những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi gửi cả thanh xuân vào đất mẹ. Có lẽ bởi thế mà câu chuyện của bà chưa bao giờ mang màu sắc của một huyền thoại xa vời. Nó chân thật, gần gũi như chính cuộc đời bà.
Ấn tượng nhất là mỗi lần nhắc đến ba lần được gặp Bác Hồ, gương mặt người nữ anh hùng như bừng sáng. Đó không chỉ là niềm vinh dự của riêng bà, mà là niềm tự hào của cả những người con Hàm Rồng đã chiến đấu vì độc lập dân tộc. Bà bảo, được Bác căn dặn phải tiếp tục rèn luyện, tiếp tục cống hiến là động lực để bà sống xứng đáng suốt cuộc đời.
Có lẽ cũng vì thế, sau chiến tranh, khi hào quang của những chiến công đã lùi vào quá khứ, bà vẫn giữ nguyên sự giản dị của người lính năm nào.


