Người nữ cơ sở cách mạng giả điên suốt ba năm để che mắt địch
Câu chuyện kể về người phụ nữ giả điên nhiều năm để bảo vệ mạng lưới cán bộ bí mật.
Năm 1968, sau cuộc Tổng tiến công Mậu Thân, nhiều cơ sở cách mạng tại miền Nam bị truy lùng rất gắt gao. Bà Trần Thị Bé lúc đó là giao liên kiêm nuôi giấu cán bộ. Chồng bà đã hy sinh trước đó. Một mình bà nuôi hai con nhỏ và hoạt động bí mật. Khi một cơ sở bị bắt, nhiều cán bộ bị lộ danh tính. Tên bà xuất hiện trong danh sách nghi vấn của địch. Để tránh bị theo dõi sát sao, tổ chức đưa ra một kế hoạch táo bạo: bà phải giả điên. Từ đó mỗi ngày bà mặc quần áo rách, đi lang thang ngoài chợ, nói chuyện một mình, nhặt đồ ăn thừa. Người dân trong vùng nhiều người không biết sự thật. Không ít người thương hại cho bà. Nhưng ban đêm, bà lại bí mật đưa thư, dẫn cán bộ qua các tuyến đường an toàn. Dưới gánh hàng rong của bà thường giấu tài liệu. Trong những chiếc bánh ít bà bán đôi khi có mật thư. Năm 1970, địch bất ngờ kiểm tra toàn khu chợ. Một cán bộ quan trọng đang trốn trong nhà bà. Nếu bị phát hiện, rất nhiều cơ sở sẽ sụp đổ. Bà lập tức lao ra giữa đường giả lên cơn điên dữ dội, đập phá đồ đạc và la hét. Đám lính bị thu hút hoàn toàn. Một số tên còn đánh đập bà vì nghĩ bà gây rối. Trong lúc đó, cán bộ bên trong kịp rút qua lối thoát bí mật phía sau. Bà bị giam giữ nhiều ngày. Khi được thả, bà vẫn tiếp tục vai diễn của mình thêm nhiều năm. Sau ngày giải phóng, nhiều người trong chợ mới biết bà không hề điên. Một cán bộ từng được bà cứu đã bật khóc khi ôm bà và nói:
“Chị hy sinh cả danh dự đời mình để giữ bí mật cho cách mạng.” Bà chỉ cười nhẹ và nói:
“Miễn đất nước được bình yên thì mình mang tiếng gì cũng được.”



