Người nữ giao liên anh hùng lấy thân mình che chắn cho đồng đội
Tấm gương hy sinh quả cảm lấy thân mình che đạn bảo vệ đồng đội của nữ chiến sĩ Phạm Thị Thu Vân.
Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968 là một thiên mửng hùng ca tráng lệ của quân và dân Sài Gòn – Gia Định. Để chuẩn bị cho các đợt tiến công nảy lửa vào giữa lòng sào huyệt Mỹ – ngụy, Thành Đoàn Sài Gòn đã điều động hàng trăm cán bộ, chiến sĩ ưu tú từ các vùng căn cứ về làm nhiệm vụ dẫn đường, áp tải vũ khí và trực tiếp chiến đấu. Trong đội ngũ những người con quả cảm ấy, đồng chí Phạm Thị Thu Vân (bí danh Bảy Thủy) là một nữ chiến sĩ giao liên tiêu biểu.
Đồng chí Bảy Thủy vốn là một nữ thanh niên giàu lòng yêu nước, thông thạo địa hình đường xá từ các vùng căn cứ ven đô như Phước Vân, Cần Đước (Long An) vào đến các quận nội thành Sài Gòn. Trải qua nhiều năm làm nhiệm vụ giao liên công khai và bảo vệ căn cứ, đồng chí luôn hoàn thành xuất sắc các chuyến đưa đón cán bộ, vận chuyển tài liệu và vũ khí qua hàng loạt trạm kiểm soát gắt gao của kẻ thù.
Tháng 5 năm 1968, trong đợt hai của chiến dịch Mậu Thân, Thành Đoàn cử một đoàn cán bộ chiến sĩ gồm 50 người, trong đó có Phạm Thị Thu Vân (Bảy Thủy), Võ Thị Bua (Chín Phương) và bé Phan Kiến Quốc (bé Đào – mới 17 tuổi) đảm nhận nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm: làm giao liên dẫn đường cho một tiểu đoàn chủ lực tiến quân từ vùng ven vào giải phóng Sài Gòn.
Ngày 4 tháng 5 năm 1968, khi đoàn quân dẫn đường đang di chuyển qua địa phận xã Mỹ Hạnh (huyện Đức Hòa, tỉnh Long An) thì bất ngờ giặc Mỹ cho máy bay đổ quân càn quét, đánh thẳng vào đội hình. Cuộc giao tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Pháo địch bắn cấp tập, bom nổ dữ dội dội xuống khu vực ẩn nấp. Trước tình thế hiểm nghèo, các đồng chí chỉ huy đã khuyên ba chị em Bảy Thủy, Chín Phương và bé Đào lợi dụng thế hợp pháp tìm đường di tản theo đồng bào. Tuy nhiên, với tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm, cả ba đồng chí dứt khoát ở lại cùng tiểu đoàn chiến đấu đến cùng.
Khi trực thăng và bộ binh Mỹ khép chặt vòng vây, ba chị em phải nấp tạm xuống một hầm cạn ngoài đồng. Bọn lính Mỹ tiến sát đến miệng hầm, chĩa súng kêu gọi đầu hàng và dọa quăng lựu đạn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chị Bảy Thủy và chị Chín Phương trao đổi nhanh qua ánh mắt: dứt khoát không đầu hàng giặc!
Ngay khi tên lính Mỹ rút chốt quăng lựu đạn xuống hầm, đồng chí Phạm Thị Thu Vân đã không một chút đắn đo, lập tức nằm nhoài người ra, dùng toàn bộ thân mình đè lên phủ kín lấy người bé Đào. Tiếp sau đó, chị Võ Thị Bua (Chín Phương) cũng lao mình đè đè lên trên che chắn thêm. Tiếng nổ lớn vang lên dưới lòng hầm hẹp. Sự hy sinh quên mình của hai người chị đã hứng trọn mảnh đạn và sức nổ, cứu sống chiến sĩ nhỏ tuổi Phan Kiến Quốc. Đồng chí Phạm Thị Thu Vân và Võ Thị Bua đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất Mỹ Hạnh.
Hành động lấy thân mình che chở cho đồng đội của đồng chí Phạm Thị Thu Vân (Bảy Thủy) là một khúc ca bất tử về tình đồng chí, lòng dũng cảm tuyệt vời của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh giải phóng. Sự hy sinh của chị đã góp phần tô thắm thêm trang sử vàng truyền thống của Thành Đoàn Sài Gòn – Gia Định.


