NGƯỜI NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG VÀ NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ TRÊN TUYẾN LỬA
Nhân vật: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Hằng – quê xã Xuân Hồng, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh.
Những năm chiến tranh, khi những đoàn xe nối nhau vượt Trường Sơn hướng về phía Nam, phía sau mỗi chuyến xe là biết bao con người âm thầm giữ đường. Họ không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng ngày đêm sống giữa bom đạn, sẵn sàng lao ra đường ngay sau mỗi trận oanh kích để san lấp hố bom, sửa cầu, cứu người và bảo đảm cho tuyến chi viện không bị đứt gãy. Trong số đó có Nguyễn Thị Hằng, một nữ thanh niên xung phong quê Nghi Xuân, Hà Tĩnh, người đã dành những năm tháng tuổi trẻ cho những cung đường khốc liệt.
Sinh ra tại xã Xuân Hồng, huyện Nghi Xuân, Nguyễn Thị Hằng lớn lên trong một gia đình lao động. Khi chiến tranh ngày càng lan rộng, cũng như nhiều thanh niên cùng trang lứa, chị tình nguyện lên đường. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng trước mắt chị không phải là những tháng ngày bình yên của một cô gái nông thôn mà là những cung đường đầy hố bom và tiếng máy bay.
Đơn vị của chị làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng thực tế vô cùng nguy hiểm. Sau mỗi đợt máy bay đánh phá, những người thanh niên xung phong phải lập tức có mặt tại hiện trường. Hố bom lớn nhỏ chằng chịt trên đường, đất đá văng tung tóe, cây cối đổ ngổn ngang. Nếu không nhanh chóng khắc phục, các đoàn xe phía sau sẽ không thể tiếp tục hành quân.
Có những đêm, vừa nghe tiếng bom dứt, chị và đồng đội đã cầm cuốc, xẻng lao ra đường. Không ai biết máy bay có quay lại hay không. Cũng không ai biết quả bom tiếp theo sẽ rơi xuống vị trí nào. Nhưng tất cả đều hiểu rằng phía trước có những đoàn xe đang chờ.
Một con đường bị tắc có thể khiến cả tuyến vận tải bị đình trệ.
Vì vậy, họ phải chạy đua với thời gian.
Nguyễn Thị Hằng nhiều lần cùng đồng đội làm việc suốt đêm. Những bàn tay vốn quen với công việc đồng áng trở nên chai sần vì cuốc đất, xúc đá. Có những ngày ăn uống qua loa, ngủ chỉ vài giờ rồi lại tiếp tục nhiệm vụ.
Trong ký ức của những người từng sống trên tuyến lửa, điều đáng sợ nhất không chỉ là tiếng bom mà còn là sự bất ngờ. Bom có thể đến bất cứ lúc nào. Một phút trước đường còn bình thường, phút sau đã trở thành một bãi đất đầy khói lửa.
Nhưng sự bình tĩnh của những người thanh niên xung phong đã giúp họ vượt qua nỗi sợ.
Họ biết mình đang làm gì.
Họ biết phía sau mình là hậu phương.
Và phía trước là những người lính đang chiến đấu.
Nguyễn Thị Hằng đã nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ trong những điều kiện đặc biệt khó khăn. Có những lúc bị thương, có những lúc kiệt sức, nhưng chị vẫn cố gắng trở lại đơn vị khi có thể.
Tuổi trẻ của chị và đồng đội được tính bằng những đêm không ngủ, những chuyến đi vội vã và những lần đối mặt với bom đạn.
Chiến tranh đã lấy đi của họ rất nhiều.
Có những người không trở về.
Có những người trở về nhưng mang thương tật suốt đời.
Có những người sống đến ngày hòa bình nhưng ký ức về đồng đội vẫn không bao giờ phai.
Nguyễn Thị Hằng may mắn trở về.
Nhưng khi nhìn lại, điều chị nhớ nhất không phải là những phần thưởng hay những thành tích. Đó là những gương mặt đồng đội năm xưa.
Những cô gái cùng tuổi, cùng quê, từng ngồi bên nhau trong những phút nghỉ hiếm hoi. Họ từng nói về gia đình, về ngày hòa bình, về những dự định sau chiến tranh.
Nhưng không phải ai cũng có cơ hội thực hiện những dự định ấy.
Chính vì vậy, mỗi người trở về đều mang theo một món nợ tình cảm với những người đã nằm lại.
Ngày hôm nay, những tuyến đường năm xưa đã thay đổi. Những cung đường từng bị bom cày xới giờ đã trở nên rộng rãi, xe cộ đi lại thuận tiện. Những người trẻ có thể đi qua mà không biết rằng nơi mình đang đứng từng là một trận địa.
Nhưng lịch sử vẫn còn đó.
Và câu chuyện của Nguyễn Thị Hằng nhắc chúng ta rằng chiến thắng không chỉ được làm nên ở những nơi có tiếng súng.
Chiến thắng còn được tạo nên từ những bàn tay lấp hố bom.
Từ những người sửa đường giữa đêm.
Từ những cô gái tuổi đôi mươi dám bước ra nơi nguy hiểm nhất.
Họ không tìm kiếm sự nổi tiếng.
Họ chỉ muốn một điều rất đơn giản: đường còn thông thì xe còn đi, xe còn đi thì tiền tuyến còn được tiếp sức.
Đó chính là vẻ đẹp của những người thanh niên xung phong.
Họ đã gửi lại tuổi thanh xuân trên những cung đường khói lửa.
Và hôm nay, mỗi con đường bình yên mà chúng ta đi qua chính là một lời nhắc về những con người từng đứng giữa bom đạn để giữ cho con đường ấy không bị chia cắt.


