Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI Ở LẠI GIỮA ĐẤT LỬA

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI Ở LẠI GIỮA ĐẤT LỬA

NGƯỜI Ở LẠI GIỮA ĐẤT LỬA

Mẹ Hồ Thị Hòa sinh năm 1912, lớn lên ở huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị – nơi chiến tranh đi qua không một lần ngoảnh lại. Mảnh đất ấy, mỗi tấc đất là một lần oằn mình dưới bom đạn, mỗi mái nhà là một câu chuyện mất mát chưa kịp kể tròn. Mẹ không ra trận. Nhưng cả cuộc đời mẹ đứng giữa chiến trường. Chồng mẹ, rồi đến hai người con trai, lần lượt lên đường khi đất nước còn chia cắt. Những ngày tiễn con đi, mẹ không dám khóc. Mẹ chỉ dặn dò vài câu giản dị, rồi đứng lặng nhìn theo dáng con khuất dần sau lũy tre làng, sau con đường đất đỏ loang lổ dấu chân hành quân. Quảng Trị – Trị Thiên những năm ấy là vùng đất lửa. Bom rơi không kể ngày đêm. Làng mạc tan hoang. Con người sống trong hầm, ăn trong hầm, thở trong khói lửa. Mẹ Hồ Thị Hòa vừa làm ruộng, vừa nuôi quân, vừa làm hậu phương cho kháng chiến. Gian nhà nhỏ của mẹ là nơi trú ẩn, là trạm dừng chân, là nơi gửi gắm niềm tin của bao người lính đi qua. Rồi giấy báo tử đến. Không cùng một ngày. Không cùng một nơi. Nhưng cùng một nỗi đau xé lòng người mẹ. Hai người con trai của mẹ đã hy sinh trên chiến trường Quảng Trị – Trị Thiên, nơi bom đạn đã cướp đi tuổi trẻ của biết bao người. Ngày nhận tin con mất, mẹ không gào khóc. Mẹ ngồi lặng bên bếp tro nguội, đôi bàn tay run run, đôi mắt nhìn xa xăm. Từ hôm ấy, mẹ nuốt nước mắt vào lòng, để tiếp tục sống, tiếp tục làm chỗ dựa cho xóm làng, cho cách mạng. Mỗi nén nhang mẹ thắp là một lời thầm thì: “Con đi chưa trọn, mẹ ở lại giữ quê hương.” Mẹ sống trong những năm tháng chiến tranh còn tiếp diễn, chứng kiến thêm bao hy sinh, thêm bao ngôi nhà đổ nát. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, mẹ luôn giữ một niềm tin sắt đá: đất nước rồi sẽ thống nhất, con mẹ không hy sinh vô ích. Ngày hòa bình về, mẹ đã già. Tóc bạc trắng, lưng còng xuống, nhưng ánh mắt mẹ vẫn sáng khi nghe tin đất nước liền một dải. Mẹ bảo với bà con: “Vậy là các con tôi có thể yên lòng.” Mẹ Hồ Thị Hòa mất năm 1997, mang theo nỗi đau của người mẹ mất con, nhưng để lại cho đời một tấm gương hy sinh thầm lặng mà vĩ đại. Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng trong lòng nhân dân, mẹ là biểu tượng của người ở lại – người đã lấy chính nỗi đau của mình để giữ trọn niềm tin cho ngày đất nước đứng lên. Mẹ không cầm súng. Nhưng trái tim mẹ là một chiến hào. Và trong chiến hào ấy, mẹ đã chiến thắng bằng tình yêu lớn hơn mọi mất mát. Xin cúi đầu trước Mẹ Việt Nam Anh hùng Hồ Thị Hòa – người đã ở lại, để Tổ quốc được đi tới ngày thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn