Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI Ở LẠI GIỮA THỜI HOA LỬA

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI Ở LẠI GIỮA THỜI HOA LỬA

NGƯỜI Ở LẠI GIỮA THỜI HOA LỬA
— Câu chuyện về Mẹ liệt sĩ Nguyễn Thị Sáu —

Mẹ Nguyễn Thị Sáu sinh năm 1935, ở huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị – mảnh đất mà mỗi tấc đất đều thấm máu, mỗi cơn gió đều mang theo mùi khói lửa chiến tranh. Mẹ không cầm súng ra trận, nhưng cả cuộc đời mẹ là một cuộc trường chinh thầm lặng. Thuở còn con gái, mẹ tiễn chồng đi kháng chiến chống Pháp. Ngày anh khoác ba lô rời làng, mẹ đứng lặng bên bờ tre, nén nước mắt nhìn theo bóng người chồng khuất dần sau con đường làng đỏ bụi. Từ đó, mẹ quen với cảnh một mình gánh vác gia đình, một mình chống chọi với bom đạn, đói nghèo và nỗi nhớ. Chiến tranh chưa kịp lùi xa, mẹ lại tiễn con trai lên đường. Đứa con mà mẹ từng bế ẵm qua những đêm bom rơi, từng che chở bằng chính thân mình trong hầm trú ẩn, nay trở thành người lính trẻ ra đi bảo vệ quê hương. Mẹ dặn con chỉ một câu giản dị: “Con đi mạnh giỏi, đất nước còn thì mẹ còn.” Năm 1972, Thành cổ Quảng Trị chìm trong 81 ngày đêm đỏ lửa. Bom đạn cày xới từng viên gạch, từng dòng sông, từng số phận con người. Và cũng tại nơi ấy, con trai mẹ đã ngã xuống, hòa mình vào đất mẹ trong những ngày tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Giấy báo tử đến tay mẹ trong một buổi chiều lặng gió. Mẹ không khóc thành tiếng. Chỉ lặng lẽ ngồi xuống bậc cửa, tay run run vuốt lại tờ giấy mỏng. Từ giây phút ấy, mái tóc mẹ bạc nhanh hơn, dáng lưng mẹ còng xuống, nhưng trái tim người mẹ thì vẫn kiên cường như mảnh đất Quảng Trị chưa từng khuất phục. Hết chiến tranh, mẹ trở thành người ở lại. Ở lại với ký ức, với nỗi đau không lời, với bàn thờ con lúc nào cũng đỏ hương. Mẹ sống lặng lẽ, giản dị, chưa từng kể công, chưa từng đòi hỏi. Mỗi khi có đoàn cán bộ, học sinh đến thăm, mẹ chỉ nói:
“Con tôi hy sinh cho đất nước, vậy là đủ.” Gia đình mẹ được Nhà nước ghi nhận là Gia đình có công với cách mạng, nhưng danh hiệu lớn nhất trong lòng nhân dân chính là hình ảnh người mẹ Việt Nam chịu thương chịu khó, hi sinh thầm lặng mà cao cả. Mẹ Nguyễn Thị Sáu – người không ra trận, nhưng cả đời đứng trong khói lửa. Sự hy sinh của mẹ và bao người mẹ Việt Nam khác chính là nền móng để hôm nay đất nước được hòa bình, thế hệ trẻ được sống, học tập và ước mơ trong tự do. Giữa nhịp sống hôm nay, xin cúi đầu trước những người mẹ ở lại, để nhắc mình sống xứng đáng hơn với những gì cha ông và các mẹ đã gửi lại cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn