NGƯỜI PHÁO THỦ CAO XẠ
NGƯỜI PHÁO THỦ CAO XẠ
Nhân vật: Cựu chiến binh Lê Văn Thắng (Nguyên pháo thủ cao xạ bảo vệ Cảng Hải Phòng, cư trú tại phường Hồng Bàng) Tháng 12 năm 1972 – những ngày cuối năm không có pháo hoa, chỉ có bom rơi và bầu trời đỏ rực. Khi ấy, ông Lê Văn Thắng mới tròn 20 tuổi, là chiến sĩ pháo cao xạ thuộc đơn vị bảo vệ khu vực cảng và tuyến giao thông trọng yếu của Hồng Bàng. Ông kể rằng, đêm 26/12/1972 là một trong những đêm ác liệt nhất. Máy bay B52 rền vang trên bầu trời, từng loạt bom trút xuống khu vực cảng, nhà ga, kho xăng. Mặt đất rung chuyển, ánh lửa bốc cao soi rõ từng khuôn mặt lấm lem khói bụi. “Chúng tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải giữ bằng được trận địa. Sau lưng mình là nhân dân, là gia đình, là thành phố,” ông nhớ lại. Giữa mưa bom, khẩu đội của ông vẫn kiên cường bám pháo. Có đồng đội bị thương vẫn xin ở lại chiến đấu. Có người ngã xuống ngay bên mâm pháo, tuổi đời còn rất trẻ. Những vệt đạn cao xạ xé toạc màn đêm, hòa vào ánh lửa tạo thành thứ mà ông gọi là ‘hoa lửa của lòng quả cảm’. Sau chiến tranh, ông trở về Hồng Bàng, tiếp tục lao động và tham gia công tác hội cựu chiến binh. Mỗi lần kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ trong các buổi sinh hoạt đoàn, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Ông thường nói: “Thời hoa lửa không chỉ là ký ức đau thương. Đó là quãng đời mà chúng tôi đã sống hết mình cho Tổ quốc. Các cháu hôm nay không phải cầm súng, nhưng hãy giữ trong tim ngọn lửa yêu nước ấy.” Giờ đây, Hồng Bàng đã thay da đổi thịt, những con đường rộng mở, bến cảng tấp nập tàu thuyền. Nhưng dưới lớp bê tông hiện đại ấy vẫn còn in dấu một thời máu lửa – nơi những người lính trẻ năm xưa đã góp phần giữ vững bầu trời thành phố Cảng.



