Người phụ nữ 58 năm chờ đợi tình đầu là liệt sĩ Huỳnh Văn Quên
58 năm, Bà Lệ chưa từng một lần mặc áo cô dâu, lặng lẽ giữ trọn lời thề thủy chung với liệt sĩ Huỳnh Văn Quên.
Ở tuổi 79, bước đi của bà Nguyễn Thị Lệ (ngụ Tây Ninh) đã chậm đi nhiều do di chứng từ lần tai biến mạch máu não. Nửa thân người thường xuyên tê dại, lưng đau nhức, nhưng khi nghe tin tìm thấy hài cốt Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên, bà vẫn nén đau, nhờ người thân chở đến tận nhà em trai ông để ngóng đợi thông tin.
Gần sáu mươi năm qua, người phụ nữ ấy vẫn chọn cách ở vậy, kiên tâm thờ phụng người lính trẻ mà mình đã trót trao gửi tấm chân tình thời thanh xuân.
Mối tình thời chiến và lời hẹn ước dở dang
Ngược dòng ký ức về những năm 1965 - 1966, cô gái hậu phương Nguyễn Thị Lệ khi đó vừa tròn đôi mươi, ngày ngày phụ trách việc tiếp tế, nấu ăn và giặt giũ cho bộ đội đóng quân tại địa phương. Tại đây, bà gặp chiến sĩ trẻ Huỳnh Văn Quên. Tình yêu của họ nảy nở bình dị từ đôi ba bộ quần áo lính rách sờn được bàn tay bà vá víu cẩn thận. Cùng chung lý tưởng cách mạng, mối tình trong sáng đó nhanh chóng nhận được sự ủng hộ, tác thành từ cả hai bên gia đình.
"Anh hứa khi nào làm tròn nhiệm vụ xong sẽ về cưới tôi", bà Lệ móm mém cười, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc khi nhớ về người yêu thuở trẻ.
Ngày ông Quên theo đơn vị hành quân ra tuyến đầu, gia tài ngày chia ly chỉ gói gọn trong bốn, năm lá thư tay đong đầy nhung nhớ. Bà bồi hồi nhớ lại, có lần vì chiến sự ác liệt, hai người lâu ngày không được gặp mặt, thư từ cũng bị gián đoạn suốt một thời gian dài. Nhưng giữa những khoảng lặng hiếm hoi của bom đạn, vì quá nhớ thương người con gái nơi quê nhà, người lính trẻ lại nắn nót viết sẵn những dòng thư dặn dò, chờ ngày giao liên chuyển lối:
"Thư về mong đợi thư lên
Thư lên đừng lạc anh chờ nha thư"
Năm tháng trôi qua, những lần dời nhà cùng sự khắc nghiệt của mưa nắng, mối mọt đã mang đi kỷ vật vô giá năm xưa. Thế nhưng, có một thứ mà thời gian chẳng thể nào bào mòn, đó là nỗi nhớ thương vẹn nguyên bà dành cho người yêu.
Ký ức đó dẫu đẹp nhưng cũng chính là vết thương lòng nhức nhối, khi khói lửa của chiến dịch Mậu Thân 1968 tước đi lời hẹn ước ngày khải hoàn. Cầm tấm giấy báo tử trên tay, đất trời dưới chân cô gái trẻ như sụp đổ hoàn toàn, bà lịm đi như người mất hồn, nỗi đau đớn bóp nghẹt tâm can.
Suốt nhiều năm sau chiến tranh, dù không ít người ngỏ ý muốn cùng san sẻ gánh nặng cuộc đời, gia đình cũng khuyên nhủ nên tìm một bến đỗ để bớt hiu quạnh lúc xế bóng, bà vẫn chỉ lặng lẽ lắc đầu. Với người con gái này, một lần trao đi tấm chân tình là một đời chung thủy, dẫu biết con đường phía trước chỉ còn một bóng một hình.
"Sống chết cũng một người thôi, dẫu biết vậy sẽ thiệt thòi nhưng tôi không có cảm tình với ai khác", bà Lệ nghẹn ngào.
Từ đó đến nay, năm nào đến ngày giỗ người yêu, bà cũng lặng lẽ có mặt, thắp nén nhang cho người đã khuất. Cha mẹ ông Quên lúc sinh thời cũng xem bà như con dâu, con cháu trong nhà. Nay tuổi cao sức yếu, không chồng không con, bà nương tựa vào người em ruột và các cháu, neo vợi tấm thân già qua những ngày đau ốm.
Người 'chị dâu' không danh phận của gia đình họ Huỳnh
Chính lòng thủy chung trọn nghĩa vẹn tình đó là lý do vì sao trong căn nhà nhỏ ở xã Vàm Cỏ, các anh em ruột của liệt sĩ Quên vẫn luôn kính trọng gọi bà Lệ là "chị Hai" - danh xưng trang trọng vốn chỉ dành cho vợ của anh cả.
Ông Huỳnh Văn Chín (em trai liệt sĩ) chia sẻ, suốt mấy mươi năm qua, chưa một lần nào bà Lệ vắng mặt trong ngày giỗ của anh mình. Dù cuộc sống làm ruộng còn nhiều gian khó, bà vẫn chu toàn bổn phận dâu con, tự tay mua sắm lễ vật dâng lên bàn thờ gia tiên. Lúc sinh thời, ba má ông Chín thương bà như con gái ruột. Những ngày cuối đời trên giường bệnh, người mẹ già vẫn luôn trăn trở, xót thương cho sự hy sinh thầm lặng của người con dâu không danh phận.
"Anh em tôi thấy chị ở vậy một mình thì thương lắm, không ai dám ích kỷ ngăn cản chị tìm hạnh phúc riêng. Nhưng tính chị đã quyết là không thay đổi", ông Chín kể.
Bản thân ông Chín khi anh trai nhập ngũ mới chỉ vài tuổi, hình bóng của anh chủ yếu được nuôi dưỡng qua lời kể của đấng sinh thành. Suốt mấy chục năm dài đằng đẵng, gia đình ông từng có lúc rơi vào vô vọng khi nghĩ đến hố bom tập thể khốc liệt năm xưa, tưởng như tâm nguyện tìm lại người thân đã mãi mãi khép lại.
Thế nhưng, điều kỳ diệu đã đến vào một ngày đầu tháng 7. Khi ông Chín đang nhổ cỏ ngoài đồng thì nhận được điện thoại báo tin lực lượng chức năng đã tìm thấy hài cốt của anh trai tại Công viên Lê Thị Riêng. Dù hồ sơ thời chiến có chút sai sót về họ tên do lỗi đánh máy, nhưng bằng linh tính máu mủ và các chứng cứ đối chiếu, gia đình khẳng định 100% đó chính là người thân của mình.
Buông vội cây cuốc giữa đồng, ông Chín tức tốc chạy về nhà, việc đầu tiên là mang tin mừng cho người "chị dâu" tóc đã bạc phơ. Nhận được tin từ người em trai, bà Lệ lặng người đi vì xúc động.
Giờ đây, tia hy vọng về ngày đoàn tụ sau hơn nửa thế kỷ khắc khoải đang gần hơn bao giờ hết. Ngồi tựa lưng vào chiếc gối êm để vơi đi cơn đau cột sống, người phụ nữ khẽ rớm nước mắt, hướng ánh nhìn về phía tấm Bằng Tổ quốc ghi công: "Mấy chục năm không biết anh ở đâu, giờ Nhà nước tìm được anh về, em mãn nguyện rồi".
Dẫu phía trước vẫn cần thời gian chờ đợi kết quả xét nghiệm ADN để khẳng định chính xác tuyệt đối, nhưng giọt nước mắt của sự đoàn viên dường như đã rơi trong căn nhà nhỏ. Lời hẹn ước mùa xuân năm 1968 nay chỉ còn đợi một nhịp xác tín cuối cùng của khoa học để vẹn tròn thành một cuộc gặp gỡ thiêng liêng - minh chứng cho một tình yêu sắt son đã vượt qua cả sự hữu hạn của thời gian và lằn ranh sinh tử".


