Người phụ nữ bên bếp lửa (1)
Bếp lửa của bà Hà Thị Mến chưa bao giờ tắt trong những năm chiến tranh. Ngôi nhà sàn nhỏ của bà là nơi dừng chân của biết bao chiến sĩ.
“Tôi không nhớ hết họ,” bà nói, “nhưng nhớ ánh mắt của họ.”
Mỗi lần bộ đội ghé qua, bà lại nấu cơm, đun nước, vá áo. Có khi chỉ vài giờ, có khi cả ngày. Rồi họ lại đi.
Một lần, có một người lính để lại chiếc khăn tay. “Anh bảo sẽ quay lại lấy,” bà kể. Nhưng anh không bao giờ trở lại.
Bà giữ chiếc khăn suốt mấy chục năm.
“Không phải vì anh ấy,” bà nói, “mà vì ký ức.”
Giờ đây, bếp lửa vẫn đỏ mỗi chiều. Không còn chiến tranh, nhưng bà vẫn nhóm lửa như ngày xưa.
“Để nhớ,” bà nói đơn giản.



