Người phụ nữ góa chồng
Người phụ nữ góa chồng
Tôi đứng giữa đám đông, lòng nặng trĩu khi nhớ đến chồng mình. Anh đã ngã xuống trong những ngày đấu tranh gian khổ, không kịp chứng kiến ngày hôm nay. Khi Bác đọc Tuyên ngôn, nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Nhưng đó không chỉ là nỗi buồn, mà còn là niềm tự hào. Những hy sinh của anh và biết bao người khác đã góp phần làm nên ngày này. Khi tiếng hô vang lên, tôi cũng hòa theo, như muốn gửi đến anh lời báo tin: đất nước đã độc lập rồi. Tôi ngẩng đầu, lau nước mắt. Tôi biết mình phải sống tiếp, sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.



