Người phụ nữ tiếp tế
Người phụ nữ tiếp tế
Tôi mang theo nước và băng vải, len lỏi qua những đoạn tường thành đầy khói súng. Mỗi bước đi đều nguy hiểm, nhưng tôi không thể đứng yên khi thấy những người lính bị thương. Tiếng pháo nổ sát bên tai khiến tôi giật mình, nhưng tôi vẫn cố tiến lên. Khi gặp một người lính đang ôm vết thương, tôi vội quỳ xuống băng bó, tay run nhưng cố làm nhanh nhất có thể. Anh nhìn tôi, gật đầu cảm ơn rồi lại cầm súng tiếp tục chiến đấu. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nghẹn lại. Tôi không cầm súng, nhưng tôi biết mình cũng đang góp phần vào trận chiến này. Nỗi sợ vẫn luôn thường trực, nhưng lòng tôi còn mạnh hơn thế. Tôi chỉ mong mình có thể giúp thêm được nhiều người, để họ tiếp tục đứng vững trên tuyến đầu.



