NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ GÓC BẾP
Bà Hòa có một căn bếp nhỏ.
Trong bếp có chiếc nồi nhôm cũ đã móp một bên.
Chiếc nồi được dùng từ thời bà còn trẻ.
Ngày ấy, bà thường nấu cơm cho gia đình và những người ghé qua.
Có những buổi tối chỉ có một nồi cơm nhỏ.
Nhưng nếu có thêm người đến, bà vẫn tìm cách chia.
Bà nói người đi xa cần một bữa cơm nóng.
Có khi chỉ là cơm với rau.
Có khi thêm chút cá.
Không có gì sang trọng.
Nhưng ai ăn cũng thấy ấm lòng.
Sau nhiều năm, căn bếp được sửa lại.
Bà vẫn giữ chiếc nồi.
Con gái muốn mua chiếc nồi mới.
Bà nói cái này còn dùng được.
Chiếc nồi tiếp tục nằm trên bếp.
Nó đã đi qua nhiều gia đình.
Nhiều thế hệ.
Có những người từng ăn cơm trong căn bếp ấy sau này trở thành cán bộ, giáo viên, công nhân.
Mỗi lần về quê, họ ghé thăm bà.
Có người còn nhớ món canh ngày trước.
Bà cười.
Bà nói món ăn đơn giản thôi.
Họ bảo không phải vì món ăn.
Mà vì lúc ấy họ xa nhà.
Một bữa cơm bình thường cũng khiến người ta nhớ mẹ.
Bà Hòa nghe vậy thì im lặng.
Bà hiểu rằng những gì mình làm khi ấy có thể rất nhỏ.
Nhưng với người đi xa, một bữa cơm nóng đôi khi là điều quý giá.
Chiếc nồi nhôm vẫn còn trong bếp.
Nó không đẹp.
Không mới.
Nhưng mỗi vết móp đều gắn với một câu chuyện.
Một căn bếp nhỏ đã từng sưởi ấm rất nhiều người trong những năm tháng gian khó.



