NGƯỜI QUÂN Y NƠI BIÊN CƯƠNG LỬA ĐẠN
Từ những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ đến cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung, bác Lê Văn Kỳ – người lính quân y quê Văn Phú, Sầm Sơn – đã lặng thầm cứu chữa đồng đội giữa chiến trường Lạng Sơn đầy khốc liệt.
Tháng 12 năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, bác lên đường nhập ngũ. Là chiến sĩ quân y, bác mang trong mình không chỉ tinh thần người lính mà còn cả trách nhiệm của người giữ sự sống.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, nhiệm vụ quân y luôn gắn liền với gian khổ. Thiếu thốn thuốc men, điều kiện dã chiến tạm bợ, thương binh chuyển về liên tục – tất cả đòi hỏi sự bình tĩnh và bền bỉ.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục ở lại quân đội. Khi chiến tranh biên giới Việt – Trung nổ ra, bác có mặt tại chiến trường Lạng Sơn – nơi núi rừng biên cương rung chuyển bởi pháo kích và giao tranh ác liệt.
Là quân y nơi tuyến đầu, bác phải sẵn sàng có mặt ngay sau mỗi trận đánh. Những ca cấp cứu diễn ra trong hầm dã chiến, giữa tiếng pháo còn chưa dứt. Có khi phải băng rừng, vượt suối để tiếp cận thương binh.
Người quân y không chỉ chiến đấu với thời gian để giữ sự sống, mà còn phải giữ vững tinh thần cho anh em đơn vị. Một lời động viên, một ánh mắt vững vàng cũng đủ tiếp thêm sức mạnh cho người lính đang đau đớn.
Từ năm 1972 đến tháng 11 năm 1983 – hơn mười năm quân ngũ – bác đã sống giữa trách nhiệm, nghĩa tình và sự hy sinh thầm lặng.



