Người Quân Y Trẻ
rong một căn hầm nhỏ dưới lòng đất Thành cổ, Bùi Minh Hải, quân y mới hai mươi tuổi, đang băng bó cho một thương binh.
Trong một căn hầm nhỏ dưới lòng đất Thành cổ, Bùi Minh Hải, quân y mới hai mươi tuổi, đang băng bó cho một thương binh.
Ánh đèn dầu yếu ớt chiếu lên khuôn mặt còn rất trẻ của cậu.
Hải từng là sinh viên năm nhất trường y. Nhưng chiến tranh khiến cậu gác lại giảng đường để ra chiến trường.
Mỗi ngày ở đây, Hải phải cứu hàng chục người.
Tiếng pháo nổ trên mặt đất. Đất cát rơi lả tả từ trần hầm.
Một thương binh nắm tay Hải:
“Cậu còn trẻ quá.”
Hải cười:
“Anh cũng trẻ mà.”
Cả hai cùng im lặng.
Bên ngoài, tiếng súng vẫn nổ.
Hải tiếp tục khâu vết thương bằng đôi tay run nhẹ vì mệt mỏi.
Có những lúc cậu phải làm việc suốt hai mươi giờ liền.
Nhưng mỗi khi thấy một người lính mở mắt sau khi được cứu, Hải lại quên hết mệt mỏi.
Cậu biết rằng trong chiến tranh, đôi khi một bàn tay cứu người cũng quý giá như một khẩu súng ngoài chiến hào.



