NGƯỜI THẮP LỬA BẾP DÃ CHIẾN
Trong một chiến dịch dài ngày, đơn vị bị thiếu lương thực và phải duy trì sinh hoạt giữa rừng. Một đầu bếp dã chiến đã kiên trì giữ bếp lửa luôn cháy để nấu ăn cho bộ đội, dù bom đạn và điều kiện thiếu thốn liên tục đe dọa.
Tôi là Hoàng Văn Tám, từng làm công tác hậu cần trong chiến tranh.
Có những lúc, điều quan trọng nhất không phải là vũ khí, mà là bữa ăn để giữ sức cho cả đơn vị.
Hôm đó, đơn vị chúng tôi đóng quân trong một khu rừng sâu để chuẩn bị cho chiến dịch dài ngày.
Lương thực thiếu thốn, việc nấu ăn trở nên rất khó khăn vì phải giữ bí mật và tránh bị phát hiện.
Nguyễn Văn Khánh là người phụ trách bếp dã chiến.
Cậu dựng một bếp nhỏ bằng đất, đặt trong hốc đá để tránh gió và ánh sáng.
Nhưng chỉ sau vài ngày, tình hình trở nên khó khăn hơn.
Địch tăng cường trinh sát trên không, mọi ánh lửa đều phải che giấu kỹ.
Có hôm, gió lớn làm bếp tắt nhiều lần.
Khánh vừa nhóm lại lửa vừa nói:
“Nếu bếp tắt… anh em sẽ không có gì ăn.”
Lê Thị Hương – dân công tiếp tế – thường xuyên mang rau rừng và gạo đến.
Chị nói:
“Thiếu gì cũng được, chỉ cần còn bếp là còn cách.”
Một đêm nọ, mưa lớn kéo dài.
Củi ướt hết, không thể nhóm lửa.
Khánh phải dùng từng mảnh gỗ khô còn sót lại trong ba lô để giữ lửa.
Tay cậu bị khói làm đen, mắt cay xè nhưng vẫn không dừng lại.
“Phải giữ bếp cháy,” Khánh nói, “anh em còn đang chờ.”
Hương giúp che gió, giữ cho ngọn lửa không tắt.
Sau nhiều lần cố gắng, ngọn lửa cuối cùng cũng bùng lên trở lại.
Khói được che kín, bếp tiếp tục hoạt động.
Những bữa cơm đơn sơ nhưng giúp cả đơn vị có sức để tiếp tục hành quân.
Khi chiến dịch kết thúc, Khánh chỉ cười:
“Lửa không lớn, nhưng không được tắt.”



