Người thầy giữa chiến khu
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Trong một khu rừng nhỏ, có một lớp học đặc biệt.
Bàn học là những thân cây đốn vội.
Bảng được làm từ tấm gỗ sơn đen.
Thầy giáo tên Phúc vốn là giáo viên ở quê. Khi chiến tranh lan đến, thầy vừa tham gia kháng chiến vừa dạy chữ cho con em cán bộ và người dân trong chiến khu.
Mỗi buổi học đều bắt đầu rất sớm.
Nếu nghe tiếng máy bay, cả lớp lập tức ôm sách chạy xuống hầm.
Khi yên tiếng bom, thầy lại tiếp tục bài giảng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Một hôm, cậu bé Bình hỏi:
– Thầy ơi, sao mình vẫn phải học khi chiến tranh còn chưa kết thúc?
Thầy Phúc mỉm cười:
– Vì chiến tranh rồi sẽ qua. Đất nước ngày mai cần những người biết chữ để xây dựng quê hương.
Câu nói ấy theo Bình suốt nhiều năm.
Sau ngày hòa bình, Bình trở thành kỹ sư xây dựng, góp sức dựng nên những cây cầu nối liền các vùng quê.
Ngày khánh thành cây cầu đầu tiên, anh tìm về chiến khu cũ.
Lớp học năm xưa không còn.
Chỉ còn gốc cây nơi thầy từng đứng giảng bài.
Bình lặng lẽ đặt lên đó một bó hoa.
Anh hiểu rằng, những con chữ giữa rừng năm ấy đã trở thành nền móng cho tương lai của biết bao người.
Thông điệp: Tri thức là ngọn lửa không bom đạn nào có thể dập tắt. Trong gian khó, việc gieo mầm học tập chính là gieo hy vọng cho tương lai.



