Người thợ rèn cuối cùng
Tôi là người học việc cuối cùng của ông Páo – thợ rèn nổi tiếng vùng. Ông từng rèn dao cho cả vùng Tây Bắc. Nhưng rồi súng xuất hiện, và nghề của ông dần bị quên lãng.
Một hôm, có người lạ đến nhờ ông rèn một thanh kiếm. Ông nhận lời, nhưng làm rất lâu. Ông nói: “Đây không phải để đánh nhau, mà để nhớ.”
Khi thanh kiếm hoàn thành, người lạ đã biến mất. Ông Páo treo kiếm trong nhà, không cho ai chạm vào.
Nhiều năm sau, khi ông mất, tôi mới hiểu. Thanh kiếm không sắc, nhưng khắc tên của tất cả các bản làng trong vùng. Đó là bản đồ ký ức.
Giờ tôi vẫn giữ thanh kiếm ấy. Không còn ai đặt dao, nhưng tôi vẫn thổi lò mỗi ngày. Vì có những nghề, nếu mất đi, lịch sử cũng mất theo.



