Người thợ rèn trong bản
Tôi vốn là thợ rèn, quen với việc làm dao, làm cuốc cho bà con. Khi khởi nghĩa nổ ra, tôi được giao nhiệm vụ chế tạo vũ khí thô sơ.
Lò rèn của tôi đỏ lửa suốt ngày đêm. Tôi cùng vài thanh niên thay nhau đập sắt, tạo ra dao găm, giáo mác. Dù không hiện đại, nhưng đó là tất cả những gì chúng tôi có.
Có những lúc mệt rã rời, tay phồng rộp, nhưng nhìn thấy các chiến sĩ cầm vũ khí do mình làm ra, tôi lại có thêm động lực.
Một lần, một chiến sĩ quay lại cảm ơn vì con dao đã cứu anh trong trận đánh. Nghe vậy, tôi xúc động vô cùng. Tôi nhận ra rằng, mỗi nhát búa của mình không chỉ là lao động, mà còn là góp phần bảo vệ quê hương.


