Cựu chiến binh

NGƯỜI THỢ SỬA XE

Hải Phòng18/08/2026Xã Ia Chim (Đoàn xã Ia Chim)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước chiến tranh, ông Sơn là thợ sửa xe.

Ông có một cửa hàng nhỏ bên đường.

Ngày người trẻ trong làng lên đường, ông không đi cùng.

Ông ở lại.

Nhưng ông vẫn tìm cách góp sức.

Những chiếc xe vận chuyển thường xuyên bị hỏng.

Ông sửa.

Không tính tiền.

Có hôm thiếu phụ tùng, ông tự chế.

Có hôm xe hỏng giữa đêm, người ta gọi ông.

Ông lập tức dậy.

“Để tôi xem.”

Người khác hỏi:

“Mai làm cũng được mà.”

Ông lắc đầu:

“Xe phải đi.”

Có những đêm ông sửa xe dưới ánh đèn dầu.

Hai bàn tay dính đầy dầu mỡ.

Mắt đỏ vì thiếu ngủ.

Nhưng sáng hôm sau, xe lại chạy.

Một lần, người lính trẻ nói:

“Cháu cảm ơn chú.”

Ông Sơn cười:

“Cảm ơn gì?”

“Chú giúp bọn cháu.”

Ông đáp:

“Chú không ra trận được. Sửa được cái xe thì sửa.”

Nhiều năm sau, một người trong số những người lính ấy trở về.

Anh tìm đến cửa hàng.

Nhưng cửa hàng đã đóng.

Ông Sơn mất vài năm trước.

Người con trai ông nói:

“Bố tôi lúc cuối đời vẫn nhắc những chiếc xe ngày xưa.”

Người lính đứng im.

Anh nhớ lại những đêm hành quân.

Những chiếc xe chở lương thực.

Những chuyến xe đưa thương binh.

Và người thợ già luôn thức để sửa chúng.

Anh nói:

“Nếu không có chú, không biết chúng tôi đi bằng gì.”

Người con trai mỉm cười:

“Bố tôi chắc sẽ bảo đó là việc bình thường.”

Đúng vậy.

Những con người như ông Sơn thường không nghĩ mình đang làm điều lớn lao.

Họ chỉ làm công việc của mình.

Nhưng lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những người đứng ở nơi nổi tiếng.

Nó còn được tạo nên bởi những người đứng ở phía sau.

Một người sửa xe.

Một người nấu cơm.

Một người may áo.

Một người tải thương.

Một người đưa thư.

Mỗi người là một mắt xích.

Thiếu một mắt xích, hành trình có thể khó khăn hơn.

Sau này, người lính năm xưa thường kể cho con cháu về ông Sơn.

Ông nói:

“Bố nhớ một người thợ sửa xe.”

Đứa cháu hỏi:

“Ông ấy có phải anh hùng không?”

Người lính suy nghĩ rồi đáp:

“Bố không biết.”

“Nhưng ông ấy đã giúp bố sống sót.”

Đôi khi, danh hiệu không quan trọng bằng việc một con người đã làm gì cho người khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn