Bài viết

Người Trinh Sát Trẻ và Con Đường Không Tên

Trong những ngày ác liệt ở chiến trường Quảng Trị, một chiến sĩ trinh sát trẻ đã một mình băng qua vùng đất không còn ranh giới để tìm đường sống cho cả đơn vị.

Đắk Lắk29/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 7 năm 1972, Quảng Trị chìm trong khói lửa. Những con đường dẫn vào Thành cổ gần như bị phá hủy hoàn toàn. Ban ngày không thể di chuyển, ban đêm chỉ có ánh pháo sáng và tiếng đạn rít xé không gian. Ông Hoàng Minh Tuấn khi ấy mới mười chín tuổi, là chiến sĩ trinh sát. Nhiệm vụ của ông là tìm đường, xác định vị trí an toàn để đơn vị có thể cơ động, tiếp tế hoặc rút lui khi cần. Một đêm, sau một trận pháo kích kéo dài, đơn vị bị mất liên lạc với tuyến trên. Không ai biết con đường nào còn an toàn. Tiểu đội trưởng nhìn ông Tuấn, nói ngắn gọn: “Đi tìm đường.” Không bản đồ hoàn chỉnh, không dấu mốc rõ ràng. Chỉ có ký ức về địa hình và kinh nghiệm ít ỏi. Ông Tuấn lặng lẽ lên đường. Trong bóng tối, ông bò qua những đoạn hào sụp, lội qua vũng bùn còn nóng vì đạn pháo. Mỗi bước đi đều phải dừng lại nghe ngóng. Có lúc pháo sáng bật lên, cả vùng đất trắng xóa như ban ngày. Ông nằm im giữa nền đất cháy khét, không dám thở mạnh. Có lúc đạn cày sát bên, đất đá văng lên phủ kín người. Sau nhiều giờ, ông phát hiện một lối đi nhỏ men theo bờ tường đổ – nơi pháo ít đánh trúng hơn. Ông đánh dấu trong đầu, rồi quay lại. Khi trở về đơn vị, ông chỉ nói: “Có đường đi được… nhưng phải đi rất nhanh.” Đêm hôm đó, cả đơn vị di chuyển theo lối ông tìm ra. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ bám sát nhau trong bóng tối. Sau này, nhiều đồng đội vẫn nhắc: “Nếu không có Tuấn, chắc hôm đó không ai qua được.” Nhiều năm sau hòa bình, ông Tuấn trở lại Quảng Trị. Con đường năm xưa giờ đã thay đổi, nhưng ông vẫn đứng rất lâu, cố nhớ lại từng bước chân trong đêm ấy. Ông nói khẽ: “Ngày đó, chúng tôi đi không phải để tìm đường… mà để tìm đường sống cho nhau.” Người trinh sát trẻ và con đường không tên năm ấy là biểu tượng của sự quả cảm, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm của người lính trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Trinh Sát Trẻ và Con Đường Không Tên | Câu chuyện thời hoa lửa