Người Trở Lại Giữa Mùa Lửa
“Người Trở Lại Giữa Mùa Lửa” kể về Nguyễn Quang Trường (sinh năm 1929, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1964. Ở tuổi trưởng thành, ông trở thành người lính công binh điềm tĩnh, dũng cảm rà phá bom mìn, lặng lẽ mở đường cho đồng đội trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1964, khi đã bước sang tuổi ba mươi lăm, Nguyễn Quang Trường—người đàn ông quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—quyết định nhập ngũ. Ở cái tuổi mà nhiều người đã yên ổn với gia đình, ông lại chọn con đường ra trận, như một lần nữa bước vào dòng chảy khốc liệt của thời cuộc. Trường không phải là người xa lạ với gian khó. Ông đã trải qua những năm tháng đói kém, từng chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá. Chính những ký ức ấy khiến ông hiểu rằng, nếu không đứng lên, thì những gì còn lại cũng sẽ mất đi. Ngày lên đường, vợ ông chỉ lặng lẽ đưa cho chồng một chiếc khăn tay. Đứa con nhỏ níu áo cha, chưa hiểu hết sự chia xa. Trường cúi xuống, xoa đầu con, rồi đứng dậy bước đi—dáng đi vững vàng, không ngoảnh lại. Trong quân ngũ, ông được phân vào đơn vị công binh—làm nhiệm vụ mở đường, rà phá bom mìn, bảo đảm cho bộ đội hành quân. Công việc ấy đòi hỏi sự cẩn trọng, bình tĩnh và cả lòng dũng cảm. Những ngày đầu, ông cùng đồng đội băng qua những con đường bị bom cày xới, từng bước rà tìm những quả bom chưa nổ. Mỗi bước đi đều phải tính toán, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng mạng sống. Có lần, đơn vị nhận nhiệm vụ xử lý một quả bom lớn nằm giữa con đường trọng yếu. Nếu không phá được, tuyến đường sẽ bị tê liệt, ảnh hưởng đến cả chiến trường phía trước. Trường cùng tổ công binh tiếp cận. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mồ hôi chảy dài trên trán, dù trời không nóng. Ông chậm rãi tháo từng chi tiết, tay không run, mắt không rời quả bom trước mặt. Đồng đội đứng xa, nín thở theo dõi. Chỉ cần một sơ suất… Sau những phút dài như vô tận, quả bom được xử lý an toàn. Không ai nói gì, chỉ có những ánh mắt nhìn nhau đầy tin tưởng. Trường lùi lại, thở mạnh, rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn tay của vợ. Trong khoảnh khắc ấy, ông thấy như mình đang rất gần với gia đình—dù chiến trường còn ở phía trước. Những năm tháng sau đó, ông tiếp tục công việc—lặng lẽ đi trước, mở đường cho đồng đội. Không trực tiếp nổ súng, nhưng mỗi con đường được thông, mỗi quả bom được tháo gỡ đều là một chiến thắng. Đối với những người lính trẻ, ông là chỗ dựa vững chắc. Họ gọi ông là “anh Trường già”—một người điềm tĩnh, giàu kinh nghiệm, luôn giữ được sự bình tĩnh trong mọi tình huống. Nguyễn Quang Trường không bước vào chiến tranh khi còn trẻ, nhưng ông bước vào với sự từng trải và ý chí vững vàng. Ông không tìm kiếm vinh quang, chỉ làm tròn trách nhiệm của mình—mở đường để những người khác có thể tiến lên. Giữa những năm tháng hoa lửa, ông là người trở lại—không phải để bắt đầu, mà để tiếp nối, để giữ cho con đường đi tới hòa bình không bao giờ bị gián đoạn.



