Cựu chiến binh

NGƯỜI TRỞ VỀ

ng từng là chàng trai mười tám tuổi rời quê năm 1972, giữa mùa phượng đỏ cháy rực. Khi ấy, chiến tranh leo thang ác liệt, đặc biệt trong chiến dịch ném bom cuối năm mà sau này người ta gọi là Chiến dịch Linebacker II. Bầu trời miền Bắc không chỉ đỏ bởi hoa phượng, mà còn bởi ánh lửa từ những trận không kích dữ dội.

Hải Phòng28/02/2026Quang Minh (Phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA – NGƯỜI TRỞ VỀ

Chiều Hải Phòng lộng gió. Dưới tán bàng trước sân nhà nhỏ ở phường Hồng Bàng, ông Lâm ngồi lặng lẽ lau lại tấm huân chương đã cũ. Mỗi lần tháng Bảy về, ký ức “thời hoa lửa” lại sống dậy như mới hôm qua.

Ông từng là chàng trai mười tám tuổi rời quê năm 1972, giữa mùa phượng đỏ cháy rực. Khi ấy, chiến tranh leo thang ác liệt, đặc biệt trong chiến dịch ném bom cuối năm mà sau này người ta gọi là Chiến dịch Linebacker II. Bầu trời miền Bắc không chỉ đỏ bởi hoa phượng, mà còn bởi ánh lửa từ những trận không kích dữ dội.

Ngày lên đường, ông chỉ mang theo một chiếc balô vải, vài bộ quần áo và bức ảnh gia đình. Mẹ ông không khóc. Bà chỉ dặn:

– Sống sao cho xứng đáng với quê hương con nhé.

Ở chiến trường, ông Lâm không phải người hùng như trong phim ảnh. Ông sợ. Ông nhớ nhà. Ông từng run tay khi nghe tiếng bom rền. Nhưng ông và đồng đội đã bám trụ, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có những người bạn hôm qua còn cười nói, hôm nay đã nằm lại nơi rừng sâu.

Ông vẫn nhớ nhất là đêm cuối năm 1972. Cả đơn vị trú trong hầm đất, bên trên là tiếng động cơ và những chớp sáng xé ngang bầu trời. Ông nghĩ về tương lai – về một ngày đất nước yên bình, trẻ con được đến trường mà không phải chạy xuống hầm trú ẩn.

Rồi hòa bình đến.

Ông trở về với mái tóc chưa kịp bạc nhưng ánh mắt đã khác xưa. Con đường làng vẫn đó, hàng tre vẫn đó, chỉ có vài gương mặt thân quen không còn nữa. Ông cưới người con gái đã chờ mình suốt những năm tháng khói lửa, rồi làm công nhân cảng. Cuộc sống không giàu sang, nhưng bình yên.

Nhiều năm sau, khi tóc đã bạc trắng, ông Lâm thường kể cho cháu nội nghe về “thời hoa lửa”. Không phải để nói về bom đạn, mà để nói về tình đồng đội, về lòng dũng cảm bình dị và giá trị của hòa bình.

Có lần đứa cháu hỏi:

– Ông có hối hận vì đã đi không?

Ông mỉm cười, nhìn về phía bầu trời chiều lặng gió:

– Không. Vì nhờ những năm tháng ấy, ông mới hiểu hòa bình quý đến thế nào.

Trên bàn thờ nhỏ trong nhà, tấm ảnh những người đồng đội năm xưa vẫn được đặt trang trọng. Mỗi mùa phượng nở, ông lại đứng lặng rất lâu.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng trong trái tim người cựu chiến binh, ngọn lửa của ký ức – của tình yêu quê hương và sự hy sinh – vẫn âm ỉ cháy, như màu phượng đỏ mỗi mùa hè không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn