Cựu chiến binh

Người Trở Về Không Ngủ

Chiến tranh kết thúc, nhưng với một người lính, ký ức không bao giờ rời đi. Những đêm mất ngủ trở thành “chiến trường” mới—nơi anh phải đối diện với chính quá khứ của mình.

An Giang23/04/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Thanh Sơn rời quân ngũ khi mới ngoài 30 tuổi. Ngày trở về, làng xóm ra đón, gia đình ôm chầm lấy anh. Ai cũng nói: “Thế là xong rồi.”

Nhưng với ông Sơn, mọi thứ chỉ vừa bắt đầu.

“Ban ngày thì tôi vẫn cười nói bình thường,” ông kể. “Nhưng cứ đêm xuống… là một câu chuyện khác.”

Những cơn ác mộng đến đều đặn. Có khi là tiếng pháo nổ dội về, có khi là hình ảnh đồng đội gọi tên trong khói lửa. Ông thường bật dậy giữa đêm, mồ hôi ướt đẫm, tim đập dồn dập như vẫn đang ở chiến trường.

Vợ ông nhiều lần lay gọi: “Không sao đâu, mình đang ở nhà rồi.”
Nhưng ông chỉ im lặng, vì chính ông cũng không phân biệt rõ lúc nào là “ở nhà”, lúc nào là “trở lại”.

Có lần, trong một đêm mưa lớn, tiếng sấm khiến ông giật mình lao ra khỏi giường, tìm chỗ ẩn nấp. Khi nhận ra mình đang đứng giữa nhà, ông lặng người.

“Tôi thấy xấu hổ,” ông nói. “Nhưng cũng bất lực.”

Ban ngày, ông cố gắng làm việc như mọi người: ra đồng, sửa nhà, giúp hàng xóm. Nhưng những ký ức cứ len vào bất cứ lúc nào—một mùi khói, một âm thanh lớn, hay thậm chí là một khoảng lặng quá lâu.

Một bước ngoặt đến khi ông gặp lại một người đồng đội cũ. Hai người ngồi với nhau cả buổi chiều, không cần nói nhiều, nhưng hiểu hết những gì người kia đã trải qua.

“Lần đầu tiên, tôi không phải giải thích,” ông kể. “Chỉ cần nói một câu, là người kia hiểu.”

Từ đó, ông bắt đầu học cách đối diện. Không phải quên đi—vì ông biết điều đó là không thể—mà là chấp nhận rằng ký ức là một phần của mình.

Ông tập thói quen viết lại những gì mình nhớ, như một cách “đưa chúng ra ngoài”. Những đêm mất ngủ vẫn còn, nhưng không còn đáng sợ như trước.

“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ,” ông nói. “Nhưng nó cũng để lại một bài học—rằng con người có thể chịu đựng nhiều hơn mình tưởng, nếu không phải một mình.”

Giờ đây, ông Sơn vẫn thỉnh thoảng thức giấc giữa đêm. Nhưng thay vì hoảng loạn, ông ngồi dậy, uống một ngụm nước, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không còn tiếng súng, không còn ánh lửa—chỉ có bóng tối yên tĩnh.

Và lần này, ông biết mình thực sự đã trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn