Người trở về trong im lặng
Anh trở về khi mọi thứ đã thay đổi.
Không còn những khuôn mặt quen thuộc như trước.
Ngôi làng vẫn đó, nhưng thiếu đi nhiều người.
Anh bước đi, không nói nhiều.
Không phải vì không muốn nói,
mà vì không biết bắt đầu từ đâu.
Những câu chuyện trong lòng quá nhiều.
Nhưng không dễ để kể ra.
Anh gặp lại vài người cũ,
họ nhìn nhau, gật đầu, rồi im lặng.
Không cần lời nói,
vẫn hiểu nhau đã trải qua những gì.
Sự im lặng ấy không nặng nề,
mà đầy sự đồng cảm.
Người trở về mang theo ký ức,
còn người ở lại mang theo chờ đợi.
Cả hai đều có những nỗi niềm riêng.
Và đôi khi,
im lặng là cách tốt nhất
để giữ lại tất cả.



