NGƯỜI TRỰC ĐƯỜNG
Một bác cựu thanh niên xung phong kể với tôi về những đêm trực tuyến đường. Khi mọi người nghỉ ngơi, bác cùng một số người khác phải thức để quan sát và đảm bảo an toàn. Đêm rừng yên tĩnh nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Bác nói, có những lúc chỉ nghe tiếng động nhỏ cũng phải cảnh giác. Dù mệt, bác không dám lơ là, vì biết rằng sự chủ quan có thể gây hậu quả lớn. Những đêm trực kéo dài khiến ai cũng mệt mỏi, nhưng họ vẫn kiên trì. Sau chiến tranh, bác trở về cuộc sống bình thường, nhưng thói quen thức khuya vẫn còn. Với tôi, những đêm trực thầm lặng ấy là minh chứng cho sự hy sinh không ồn ào nhưng vô cùng quan trọng.



