NGƯỜI TRỰC GÁC CỔNG RỪNG
Trong một khu căn cứ quan trọng giữa rừng sâu, một chiến sĩ được giao nhiệm vụ gác cổng ra vào. Trong một đêm mưa gió, anh đã phát hiện dấu hiệu bất thường và kịp thời báo động, giúp đơn vị tránh được một cuộc tập kích bất ngờ.
Tôi là Đỗ Văn Hiển, từng làm nhiệm vụ bảo vệ vòng ngoài căn cứ trong thời chiến.
Có những vị trí tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại giữ vai trò sống còn cho cả đơn vị.
Cổng rừng là nơi kiểm soát mọi người ra vào căn cứ.
Phan Văn Lâm là người trực gác ở đó trong đêm hôm ấy.
Trời mưa nặng hạt, gió thổi mạnh làm cây rừng nghiêng ngả liên tục.
Trong điều kiện đó, việc quan sát càng trở nên khó khăn.
Lâm đứng dưới chòi gác, tay cầm đèn pin nhỏ, mắt luôn theo dõi con đường mòn dẫn vào căn cứ.
Khoảng gần nửa đêm, cậu phát hiện có dấu vết lạ: đất bị xáo trộn và bước chân không rõ ràng gần lối vào phụ.
Lâm lập tức cảnh giác.
Cậu không báo động ngay mà lặng lẽ quan sát thêm.
Một lúc sau, Trần Thị Ngọc – dân quân liên lạc – đi kiểm tra vòng ngoài về.
Ngọc nói nhỏ:
“Có dấu hiệu người lạ ở khu rừng phía tây.”
Lâm gật đầu:
“Tôi cũng thấy bất thường.”
Không chần chừ, Lâm dùng tín hiệu báo động đã được quy định.
Ánh đèn báo hiệu nhanh chóng được truyền đến các chốt trong căn cứ.
Ngay sau đó, toàn bộ đơn vị chuyển sang trạng thái sẵn sàng.
Một nhóm địch đã tìm cách tiếp cận từ hướng rừng, nhưng khi chưa kịp tiến sâu đã bị phát hiện.
Nhờ sự cảnh giác kịp thời, căn cứ được bảo vệ an toàn.
Sau khi tình hình ổn định, chỉ huy nói:
“Nếu không có người trực gác cẩn thận, có thể chúng ta đã bị bất ngờ.”
Lâm chỉ đáp:
“Em chỉ làm đúng nhiệm vụ của mình.”



