NGƯỜI TÙ CÁCH MẠNG TRONG DANH SÁCH “NGOAN CỐ”
Bài viết kể về những tù binh cách mạng bị quân cảnh Phú Quốc xếp vào diện “ngoan cố” vì kiên quyết đấu tranh và không chấp nhận khuất phục. Qua lời kể của bác Hồ Thành Phương, câu chuyện góp phần khắc họa khí tiết và tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cộng sản trong lao tù đế quốc.
Nhân vật trong câu chuyện: Bác Hồ Thành Phương, sinh năm 1938, quê xã Tân Trạch, huyện Cần Đước, tỉnh Long An; cựu chiến sĩ cách mạng từng bị địch bắt giam tại nhà tù Phú Quốc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Trong nhà tù Phú Quốc, quân cảnh ngụy thường lập danh sách riêng đối với những tù binh bị xem là “ngoan cố”, tức những người kiên quyết không khai báo, không chấp nhận chiêu hồi và thường xuyên tham gia đấu tranh trong trại giam. Bác Hồ Thành Phương là một trong những người nhiều lần bị đưa vào diện theo dõi đặc biệt ấy.
Theo lời bác kể lại, sau nhiều lần tra tấn nhưng không thu được kết quả, quân cảnh bắt đầu xem bác là thành phần nguy hiểm trong tù. Chúng thường xuyên gọi bác lên thẩm vấn, lục soát chỗ nằm và theo dõi mọi hoạt động sinh hoạt của bác cùng anh em tù binh.
Mỗi khi trong trại xảy ra đấu tranh phản đối chế độ hà khắc, những người bị xem là “ngoan cố” thường bị lôi đi đầu tiên. Có lần, giữa đêm khuya, quân cảnh bất ngờ xông vào khu giam, kéo nhiều tù binh ra sân rồi đánh đập dã man nhằm uy hiếp tinh thần cả phân khu.
Theo bác Phương, mục đích của địch là khiến anh em sợ hãi để từ bỏ ý chí đấu tranh. Nhưng thực tế càng bị đàn áp, tinh thần đoàn kết của tù binh cách mạng lại càng mạnh mẽ hơn.
Dù bị theo dõi nghiêm ngặt, các chi bộ bí mật trong tù vẫn tìm cách duy trì hoạt động. Những người bị xem là “ngoan cố” thường chính là lực lượng nòng cốt trong việc động viên anh em giữ vững tinh thần và tổ chức các cuộc đấu tranh tập thể.
Có những lúc bị đánh đến bất tỉnh, nhưng khi tỉnh lại, anh em vẫn tiếp tục động viên nhau không được khuất phục trước quân thù. Theo bác Phương, điều giúp những người tù cách mạng vượt qua đau thương chính là niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.
Trong mắt quân cảnh, họ là những tù binh “cứng đầu”. Nhưng đối với đồng đội, đó là những người giữ trọn khí tiết và lòng trung thành với cách mạng.
Ngày nay, khi nhớ lại quãng đời lao tù, bác Phương không xem việc bị đưa vào diện “ngoan cố” là điều đáng sợ mà ngược lại, đó là minh chứng cho tinh thần kiên trung của người chiến sĩ cộng sản trong những năm tháng chiến tranh.



