Bài viết

người vá áo giữa chiến khu

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ
người vá áo giữa chiến khu

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa núi rừng chiến khu thiếu thốn đủ bề, từng bộ quần áo, đôi dép hay chiếc chăn cũ đều vô cùng quý giá đối với người lính. Để bảo đảm cho bộ đội có đủ quân trang tiếp tục chiến đấu, nhiều tổ may vá dã chiến đã được lập nên giữa rừng sâu. Những con người nơi đó không trực tiếp cầm súng ngoài trận địa nhưng vẫn ngày đêm góp sức cho kháng chiến bằng đôi bàn tay cần mẫn và tinh thần hy sinh thầm lặng. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về cô thợ may trẻ Đặng Thị Hồng trong chiến khu miền Đông là một câu chuyện xúc động như thế.

Đặng Thị Hồng sinh ra tại một làng nhỏ ở Tây Ninh. Mẹ cô làm nghề may áo quần thuê cho bà con quanh vùng nên từ nhỏ Hồng đã biết cầm kim chỉ.

Chiến tranh khiến cuộc sống quê hương ngày càng khó khăn. Nhiều thanh niên trong làng lên đường vào chiến khu chiến đấu, trong đó có cả anh trai của Hồng.

Chứng kiến cảnh các chiến sĩ thiếu thốn quân trang giữa những ngày mưa rừng gian khổ, Hồng tình nguyện tham gia tổ hậu cần may vá phục vụ bộ đội khi vừa tròn mười tám tuổi.

Tổ của cô đóng quân sâu trong rừng già miền Đông Nam Bộ.

Công việc hằng ngày là vá quần áo rách, may thêm võng, balô và sửa dép cho các đơn vị hành quân qua chiến khu.

Những chiếc máy may cũ được đặt trong các căn lán nhỏ lợp lá ngụy trang kín đáo dưới tán cây.

Ban ngày, mọi người tranh thủ làm việc thật nhanh để tránh máy bay trinh sát phát hiện. Ban đêm lại thắp đèn dầu may vá cho kịp số quân trang cần chuyển ra mặt trận.

Dù công việc rất vất vả, Hồng luôn làm việc với sự tỉ mỉ và tận tâm.

Cô thường nói:
“Áo lành hơn một chút thì các anh ngoài mặt trận cũng đỡ cực hơn.”

Các chiến sĩ hành quân qua chiến khu ai cũng quý cô thợ may nhỏ nhắn có nụ cười hiền ấy.

Có người còn đùa:
“Nhờ bàn tay của Hồng mà bộ đội đi rừng bớt rách áo.”

Một mùa mưa năm 1972, chiến sự tại miền Đông diễn ra vô cùng ác liệt. Nhiều đơn vị hành quân liên tục nên quân trang bị hư hỏng rất nhiều.

Tổ may vá của Hồng phải làm việc gần như suốt ngày đêm để kịp sửa chữa cho bộ đội trước giờ xuất quân.

Đêm hôm ấy, cơn mưa rừng nặng hạt trút xuống mái lán giữa tiếng máy may vẫn vang đều trong bóng tối.

Hồng đang cặm cụi vá lại một chiếc áo bộ đội rách nhiều chỗ thì bất ngờ tiếng còi báo động vang lên khắp chiến khu.

Máy bay địch xuất hiện.

Mọi người lập tức tắt đèn và chuẩn bị xuống hầm trú ẩn.

Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu dội xuống khu vực gần lán may.

Đất đá rung chuyển dữ dội. Cây rừng gãy đổ khắp nơi.

Trong lúc mọi người di chuyển xuống hầm, Hồng phát hiện một góc lán chứa nhiều quân trang chuẩn bị chuyển cho đơn vị ngoài mặt trận đã bắt đầu bén lửa sau sức ép bom.

Nếu toàn bộ số quân trang bị cháy, nhiều chiến sĩ có thể không kịp nhận đồ dùng cần thiết trước giờ hành quân.

Không chút chần chừ, cô lao ngược trở lại lán giữa khói bụi và tiếng bom nổ liên tiếp.

Hồng cố kéo từng bao quân trang ra ngoài trong khi mái lán liên tục rung lên dữ dội.

Đồng đội phía dưới hầm liên tục gọi cô quay lại vì nguy cơ cháy lan rất lớn.

Nhưng cô gái trẻ vẫn cố cứu số quân trang còn lại.

Khói nóng khiến mắt cay xè và việc thở trở nên khó khăn.

Đúng lúc Hồng vừa đưa được bao quân trang cuối cùng ra ngoài thì một tiếng nổ lớn vang lên phía sau.

Mái lán bất ngờ đổ sập giữa biển lửa.

Đồng đội vội chạy tới kéo cô ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Dù bị thương rất nặng, Hồng vẫn cố nắm chặt tay người tổ trưởng rồi hỏi:
“Quần áo… có giữ được cho các anh không chị?”

Người tổ trưởng nghẹn ngào gật đầu:
“Giữ được hết rồi em…”

Nghe vậy, Hồng khẽ mỉm cười yên tâm.

Đó cũng là nụ cười cuối cùng của cô thợ may trẻ giữa chiến khu năm ấy.

Nhờ sự dũng cảm của Hồng và đồng đội, số quân trang vẫn được chuyển kịp thời cho các đơn vị ngoài mặt trận.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều cựu chiến binh vẫn nhớ mãi những bộ quần áo được vá cẩn thận giữa rừng sâu cùng cô gái trẻ đã dành cả tuổi xuân để phục vụ kháng chiến.

Câu chuyện về Đặng Thị Hồng là hình ảnh đẹp của những người làm công tác hậu cần trong thời hoa lửa – những con người bình dị nhưng đã góp phần lớn lao vào thắng lợi của dân tộc bằng đôi bàn tay cần mẫn và sự hy sinh thầm lặng.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và cuộc sống đã đủ đầy hơn, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải biết sống trách nhiệm, yêu thương đồng bào và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn