Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Vá Những Chiếc Ba Lô

Cần Thơ04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 3 năm 1974, tại một trạm tiếp tế trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi ngày có hàng trăm người lính dừng chân rồi lại tiếp tục lên đường.

Có người nghỉ chỉ vài giờ.

Có người ở lại qua một đêm để nhận thêm lương thực và quân trang.

Giữa dòng người tất bật ấy, phía cuối doanh trại có một căn lán nhỏ luôn vang lên tiếng kéo cắt vải, tiếng kim khâu chạm vào chiếc đê và tiếng bàn tay miết phẳng từng đường chỉ.

Đó là tổ sửa chữa quân trang.

Người phụ trách là chiến sĩ Lê Văn Phúc, hai mươi bảy tuổi, quê ở Nam Định.

Trước khi nhập ngũ, Phúc là thợ may của một hợp tác xã.

Anh chưa từng nghĩ có ngày đôi bàn tay quen cầm kéo lại theo mình vào chiến trường.

Khi được phân công sửa ba lô, võng, tăng và quần áo cho bộ đội, nhiều người bảo:

"Công việc này chắc nhàn lắm."

Phúc chỉ cười.

"Nếu ba lô rách giữa rừng, người lính có thể mất cả lương thực và thuốc men."

Từ đó, chẳng ai còn nói công việc ấy là nhẹ nhàng nữa.

Mỗi chiếc ba lô đưa đến đều mang dấu vết của một chặng đường.

Có chiếc bị gai rừng cào rách.

Có chiếc cháy xém vì mảnh pháo.

Có chiếc đứt quai sau hàng tháng trời gùi đạn vượt dốc.

Phúc không chỉ vá.

Anh luôn tìm nguyên nhân.

Nếu chỗ chịu lực yếu, anh may thêm một lớp vải.

Nếu quai dễ đứt, anh thay bằng dây dù chắc hơn.

Nếu khóa bị hỏng, anh tự chế khóa mới từ những mảnh nhôm nhặt được.

Một buổi chiều, một chiến sĩ trẻ mang đến chiếc ba lô đã rách gần hết đáy.

Cậu ái ngại nói:

"Anh xem còn cứu được không. Em sắp phải lên đường."

Phúc cầm chiếc ba lô lên, ngắm rất lâu.

Anh không trả lời.

Chỉ lặng lẽ lấy tấm vải bạt cũ, cắt thành từng miếng vừa khít rồi may kín toàn bộ phần đáy.

Đường chỉ chạy đều tăm tắp.

Sau đó, anh khâu thêm hai đường chéo để tăng độ bền.

Đến tối, chiếc ba lô gần như chắc chắn hơn cả lúc mới phát.

Người lính nhận lại, ngạc nhiên hỏi:

"Anh lấy đâu ra vải đẹp thế?"

Phúc cười:

"Từ chiếc tăng đã hoàn thành nhiệm vụ của nó."

Chiếc tăng ấy từng che cho một tổ vận tải vượt qua nhiều trận mưa bom.

Giờ đây, nó lại tiếp tục đồng hành theo một cách khác.

Ít lâu sau, trạm tiếp tế nhận được lệnh chuẩn bị cho một đợt hành quân lớn.

Chỉ trong hai ngày, hơn hai trăm chiếc ba lô cần được kiểm tra.

Tổ sửa chữa chỉ có ba người.

Cả ba gần như thức trắng.

Ban ngày nhận đồ.

Ban đêm khâu vá.

Có hôm kim đâm chảy máu đầu ngón tay.

Phúc chỉ quấn tạm mảnh vải rồi làm tiếp.

Anh nói:

"Mai họ lên đường rồi."

Không ai bảo anh nghỉ.

Ai cũng hiểu từng chiếc ba lô hoàn thành đúng lúc sẽ giúp thêm một người lính yên tâm trên đường hành quân.

Trong một lần dọn kho, Phúc phát hiện nhiều chiếc ba lô quá hỏng, không thể sửa.

Anh không bỏ đi.

Anh tháo lấy từng mảnh vải còn tốt, từng chiếc khóa, từng chiếc cúc.

Mọi thứ đều được phân loại cẩn thận.

Đồng đội hỏi:

"Giữ mấy thứ này làm gì?"

Anh đáp:

"Đến lúc cần, một chiếc cúc nhỏ cũng đáng quý."

Quả thật, vài tuần sau, chính những phụ kiện ấy đã giúp sửa hàng chục chiếc ba lô khác.

Một tối, chính trị viên kể câu chuyện về nữ Anh hùng Võ Thị Sáu, người đã giữ vững khí phách đến những giây phút cuối cùng.

Sau buổi sinh hoạt, Phúc ngồi lặng nhìn chiếc kim khâu trên tay.

Anh nghĩ đến lòng dũng cảm có nhiều hình thức.

Có người đối mặt với quân thù.

Có người lặng lẽ góp sức từ phía sau.

Điều quan trọng nhất là đều hướng về Tổ quốc.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tiếng reo mừng chiến thắng vang khắp doanh trại.

Những chiếc ba lô năm nào được đặt gọn bên hiên lán.

Nhiều người chuẩn bị trở về quê.

Phúc cũng thu dọn đồ nghề.

Anh cẩn thận cất chiếc kéo, chiếc đê và hộp kim vào một túi vải nhỏ.

Sau chiến tranh, anh mở một tiệm may ở quê.

Khách trong vùng rất thích vì anh may đồ bền.

Có người mặc chiếc áo suốt nhiều năm vẫn chưa bung đường chỉ.

Họ thường đùa:

"Chắc bác từng may cho bộ đội."

Phúc chỉ cười hiền.

Không giải thích.

Nhiều năm sau, một cựu chiến binh ghé tiệm.

Ông đặt lên bàn một chiếc ba lô đã cũ, màu vải ngả sang nâu sẫm.

"Anh còn nhớ không?"

Phúc cầm lên.

Chỉ nhìn đường chỉ hình chữ X dưới đáy ba lô, anh nhận ra ngay đó là sản phẩm của mình hơn nửa thế kỷ trước.

Hai người nhìn nhau rồi cùng mỉm cười.

Không cần nói thêm điều gì.

Chiếc ba lô ấy vẫn còn nguyên vẹn.

Nó không chỉ mang theo lương thực, thuốc men và quân trang của một thời chiến.

Nó còn mang theo sự tận tụy của những con người âm thầm phía sau chiến tuyến, những người đã khâu từng đường chỉ bằng cả trách nhiệm và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn