Người y tá bản làng
Người y tá bản làng
Trong thời kỳ Cuộc khởi nghĩa Tây Bắc, tôi vốn chỉ là một người phụ nữ bình thường, nhưng lại trở thành y tá bất đắc dĩ. Tôi không được đào tạo bài bản, chỉ học cách băng bó và chăm sóc thương binh từ những người đi trước.
Mỗi khi có trận đánh, tôi lại chuẩn bị nước, lá thuốc và dụng cụ sơ cứu. Thương binh được đưa về, có người bị thương nhẹ, có người rất nặng. Tôi cố gắng làm hết sức để giúp họ giảm đau và hồi phục.
Có những đêm tôi thức trắng, vừa chăm sóc bệnh nhân vừa lo lắng cho tình hình chiến sự. Dù mệt mỏi, tôi không dám nghỉ, vì biết mỗi phút đều quan trọng.
Nhìn những người lính hồi phục và quay lại chiến đấu, tôi cảm thấy vui và tự hào. Dù công việc thầm lặng, tôi tin rằng mình đã góp phần giữ lại sự sống cho nhiều người.



