Người Y Tá Nơi Tuyến Lửa-NDC
“Tôi không nhớ mình đã băng bó cho bao nhiêu người.
Trạm xá dã chiến của chúng tôi luôn chật kín thương binh. Có những đêm không ngủ, tay tôi run lên vì mệt nhưng vẫn phải tiếp tục. Máu, bùn đất, tiếng rên… tất cả hòa vào nhau.
Có một cậu lính trẻ, bị thương rất nặng. Cậu nắm tay tôi, hỏi: ‘Chị ơi, em có về được với mẹ không?’ Tôi không biết trả lời thế nào, chỉ biết siết tay cậu chặt hơn.
Cậu không qua khỏi.
Chiến tranh dạy tôi một điều: đôi khi, điều đau nhất không phải là mất mát, mà là bất lực khi không thể giữ lại một mạng người.”



