NGUWOIF VÁ ĐƯỜNG
Tôi gặp bác trong một lần đi qua con đường cũ ở vùng núi. Bác là cựu thanh niên xung phong, từng làm nhiệm vụ vá đường sau mỗi trận bom. Bác kể, công việc của họ không bao giờ có giờ nghỉ cố định. Khi bom vừa ngừng, họ lại lao ra san lấp hố, sửa đường để xe có thể tiếp tục đi. Có những đêm làm việc liên tục đến sáng, tay chân mỏi rã rời nhưng không ai dừng lại. Bác nói, nếu chậm trễ, tuyến đường sẽ bị gián đoạn, ảnh hưởng đến cả chiến trường. Nhiều đồng đội của bác đã hy sinh ngay trên chính con đường ấy. Khi nhắc lại, giọng bác trầm xuống, ánh mắt xa xăm. Sau chiến tranh, bác trở về làm nông, sống giản dị như bao người. Nhưng với tôi, bác là một nhân chứng sống của thời hoa lửa, người đã âm thầm góp sức để giữ cho con đường không bao giờ bị đứt đoạn.



