Bài viết

Nguyễn Văn Thạc - Hành trình của một trái tim bất tử

Nguyễn Văn Thạc (1952 – 1972) là một sinh viên xuất sắc của khoa Toán – Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh nhập ngũ năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn khốc liệt nhất.

Thái Nguyên12/06/2026K21 - Kế toán 1, Khoa Kế toán (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Xếp bút nghiên vì lý tưởng cao đẹp

Trước khi ra trận, anh là một "hạt giống đỏ" với tương lai rộng mở, từng đoạt giải nhất thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc. Thế nhưng, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh gác lại những trang giáo trình, tạm biệt người bạn gái hậu phương để lên đường.

Hình ảnh anh sinh viên thư sinh, đeo ba lô nặng trĩu hành quân qua những nẻo đường đất nước, tay vẫn không rời cuốn nhật ký, chính là biểu tượng cho một thế hệ trí thức Việt Nam: Hiểu biết sâu sắc về hòa bình nhưng không ngại dấn thân vào khói lửa.

2. Lời dự cảm và sự hy sinh anh dũng

Trong cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi 20" nổi tiếng, anh từng viết những dòng dự cảm đầy trách nhiệm:

"Hạnh phúc là gì? Là được hy sinh cho lý tưởng, là được cống hiến cho nhân dân..."

Và anh đã làm đúng như thế. Ngày 30/7/1972, tại chiến trường Quảng Trị đỏ lửa (thành cổ Quảng Trị), trong một trận đánh ác liệt, Nguyễn Văn Thạc đã hy sinh khi chưa đầy 20 tuổi đời và mới chỉ có 10 tháng tuổi quân. Anh ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa của hòa bình mà anh hằng mơ ước, để lại cuốn nhật ký dở dang với những dòng chữ đầy khát vọng.

3. "Máu đào" làm đỏ thêm sắc cờ

Sự hy sinh của Nguyễn Văn Thạc và hàng vạn chiến sĩ tại Quảng Trị năm ấy chính là minh chứng sống động nhất cho câu nói: "Máu đào của các liệt sĩ đã làm cho lá cờ cách mạng thêm đỏ chói".

Họ không chỉ hy sinh mạng sống, họ hy sinh cả một tương lai rạng rỡ phía trước (những kỹ sư, những nhà văn, nhà toán học tiềm năng) để đổi lấy "hoa độc lập" cho thế hệ chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn